Sở Ly không hiểu sao, nhìn thấy vẻ mặt kia của cậu công chủ nhỏ, hắn lại muốn trêu chọc một phen.
Hắn nén nụ cười, thong thả nói:
“Thi trung học không tính điểm tiếng Anh, tôi được hơn 550 điểm.”
Đôi mắt đào hoa khẽ liếc về phía Cố Lạc. Cố Lạc tự động hiểu ánh mắt ấy là: “Chỉ có thế thôi à?” Cậu bực bội lườm Sở Ly một cái, kiêu ngạo hừ nhẹ.
Lưu Lâm cúi đầu, gương mặt tái nhợt, lặng lẽ đi ra ngoài. Cố Lạc vẫn không nuốt trôi cục tức này, bĩu môi hỏi: “Này, tôi rốt cuộc đắc tội gì với cậu mà cậu muốn tống tôi đi như thế?”
Lưu Lâm lườm cậu, không đáp lời. Nhưng Sở Ly thì không còn vẻ thờ ơ nữa, hắn chắn trước mặt Lưu Lâm, trầm giọng nói:
“Lưu Lâm, mọi người đều là bạn học, có mâu thuẫn gì thì giải quyết cho rõ ràng. Làm như thế thật sự không thể chấp nhận được.”
Lưu Lâm nhìn Cố Lạc và Sở Ly chắn đường, vẻ mặt như thể không nói rõ sẽ không cho gã đi. Sắc mặt gã hậm hực, do dự hồi lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng mở miệng:
“Còn nhớ lúc cậu mới đến trường không? Tôi ngồi bàn trên, cậu đưa cho tôi một hộp chocolate Đức nhập khẩu. Tôi đã rất vui… vì nhà tôi điều kiện không tốt, hiếm khi có cơ hội được ăn vặt.”
Vì thế lúc đó, gã rất vui khi nhận được hộp chocolate từ cậu ấm mới đến, nâng niu hộp chocolate, cẩn thận bóc từng lớp giấy gói.
Lưu Lâm trừng mắt nhìn Cố Lạc: “Nhưng khi lúc tôi chuẩn bị ăn thì không biết lên cơn, giật lấy hộp chocolate đi, còn hững dữ nói “Tao không muốn cho mày ăn nữa.””
Đối với một đứa trẻ ở nông thôn, phải đối diện với một cậu ấm ngang ngược như thế, lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề. Ánh mắt đầy vẻ “đương nhiên là thế” của Cố Lạc năm ấy đã khắc sâu trong tim Lưu Lâm.
Từ đó về sau, gã luôn nhìn Cố Lạc với ánh mắt khó chịu. Chỉ cần Cố Lạc làm sai một chút, trong mắt gã đều bị phóng đại. Huống hồ, bản thân Cố Lạc vốn dĩ cũng là kẻ hay gây chuyện.
Nghe đến đây, Cố Lạc mở to mắt, nhớ lại lờ mờ có chút ấn tượng về chuyện này:
“Tôi nhớ rồi! Mẹ nó, nhà tôi chocolate nhiều quá nên mới đưa cho cậu hộp đó. Sau đó phát hiện nó hết hạn, tôi không có mặt mũi nào nói với cậu.”
Cậu trừng mắt nhìn Lưu Lâm, ủy khuất nói:
“Rõ ràng sau đó tôi có mang bánh quy cho cậu, chính cậu không thèm lấy.”
Ba người sững sờ, không ngờ sự thật lại hóa ra như vậy.
Đúng là một trường hợp điển hình của sĩ diện hão, chuốc lấy khổ đau.
Sắc mặt Lưu Lâm trắng bệch, thân thể lảo đảo, thật sự có chút không chấp nhận sự thật:
“Tôi… tôi không còn gì để nói.”
Gã cúi gằm, lách qua hai người, xấu hổ bỏ đi. Trong lòng hắn chợt hoang mang—thì ra người mà mình hận bấy lâu, lại chưa từng có ý định sỉ nhục mình.
Cố Lạc nhún vai, buông tay, nhìn theo bóng lưng ấy:
“Nó làm sao vậy? Đáng lẽ phải là bổn thiếu gia đây mới là người tức giận chứ?”
Sở Ly bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ cười:
“Cậu nên sửa cái tật tùy hứng, chẳng chịu nghĩ cho người khác.”
Giọng hắn lại thoáng chút cưng chiều.
Cố Lạc tức tối trừng hắn:
“Còn nói nữa! Lưu Lâm tố cáo tôi là vì chuyện đó, còn cậu thì sao? Tôi đắc tội gì với cậu hả?”
Đôi mắt hồ ly cong cong, giọng hắn vẫn như trêu đùa:
“Còn có thể vì sao? Tôi vốn là thiên sứ công lý, thích bênh vực kẻ yếu thôi!”
Thực ra, Sở Ly chẳng nỡ nói thật—rằng trước đây hắn còn chưa nhớ nổi mặt Cố Lạc. Chỉ tình cờ đi ngang, thấy bất bình thì hô gọi thầy cô.
Cố Lạc nghiến răng:
“Hôm nay nể tình cậu đã giúp tôi, tôi không tính toán.”
Ánh mắt Sở Ly lóe sáng:
“Không phải chứ, tiểu thiếu gia, tôi cứ tưởng cậu là người biết ơn chứ. Một câu mà đã đuổi tôi rồi sao?”
“Nói đi, cậu muốn gì?” Cố Lạc chẳng lạ gì cảnh này. Từ nhỏ đến lớn, những kẻ giúp cậu vì lợi ích đâu có ít.
Sở Ly cụp mắt, mấy sợi tóc rũ xuống che mất cảm xúc. Cố Lạc theo bản năng thấy bất an, chợt nhận ra mình bị lừa.
Không cam lòng lườm Sở Ly
“Đúng là đồ cáo già!”
Quả nhiên, giây tiếp theo, Sở Ly cong mắt cười:
“Vậy thì… về phòng ngủ giúp tôi giặt quần áo đi, coi như thù lao.”
Hắn đã quyết, nhất định phải trị cái tật bốc đồng của cậu chủ nhỏ này. Nếu không, chẳng biết sau này cậu còn gây thêm bao rắc rối.
“Hứ!” Cố Lạc hừ mũi: “Thiên sứ mà cũng đòi thù lao à?”
Không ngờ Cố Lạc lại nói hùa theo, Sở Ly bật cười, ngẩng đầu xoa nhẹ mái tóc xù:
“Thiên sứ mong cậu giặt quần áo để gột rửa chút ánh sáng thần thánh.”
Cố Lạc rùng mình vì cái bầu không khí quái lạ này:
“Ghê tởm chết đi được! Giặt thì giặt! Bổn thiếu gia đây đã hứa thì không bao giờ nuốt lời.”
Sở Ly cười khẽ:
“Vậy thì tốt.”
Không hiểu sao, ánh mắt lấp lánh như sóng nước kia lại khiến Cố Lạc thấy bất an.
Đêm hôm đó, cậu chủ nhỏ ngồi trên chiếc ghế đẩu, trước mặt là cái chậu con. Gương mặt tuấn tú hiện rõ vẻ bi phẫn.
Tay cậu run run nhấc lên một miếng vải nhỏ, giọng lạc đi:
“Sở Ly! Mẹ nó…. Mày bắt tao giặt qυầи ɭóŧ cho mày?”
Trong tay cậu là một chiếc qυầи ɭóŧ màu đen.
Sở Ly nhướng mày, vẻ đương nhiên:
“Chỉ cái này cần giặt tay thôi.”
Thấy Cố Lạc muốn bỏ cuộc, hắn còn thong thả nhắc:
“Cậu nói rồi, không được nuốt lời.”
Nhớ lại lời thề hùng hồn ban ngày, Cố Lạc nghiến răng, bi phẫn:
“Được! Tôi giặt!”
Cậu nắm chặt món vải mỏng, coi như đang bóp cổ Sở Ly, ra sức vò mạnh. Tức quá còn đấm thêm mấy cái.
Sở Ly chẳng buồn để ý, vừa ngâm nga vừa đi tắm.
Cuối cùng, Cố Lạc cũng giặt xong chiếc qυầи иᏂỏ kia, phơi sang một bên rồi hậm hực leo lên giường.
…
Sáng thứ hai, buổi lễ chào cờ.
Cố Lạc cầm trên tay bản kiểm điểm mới được Đinh Uyên đóng dấu, gương mặt thản nhiên như “lợn chết không sợ nước sôi.”
Dù sao tình cảnh này, cậu trải qua đâu chỉ một hai lần. Thế nên khi người chủ trì gọi tên, Cố Lạc dậm chân, nghênh ngang bước lên sân khấu.
Cậu ngẩng cao đầu, nhận micro như thể đi nhận giải thưởng. Thử giọng:
“Alo, alo!”
Rồi thong thả rút bản kiểm điểm từ túi:
“À, ah, sai, sai… là lỗi của tôi.”