Chương 20: Đánh nhau trên giường

Không hiểu sao, Sở Ly khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên chút chán ghét cách làm của Lưu Lâm. Nhưng hắn không nói ra, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Đều là bạn học, nên hòa thuận với nhau đi.”

Lưu Lâm hậm hực cười lạnh:

“Ha, nếu cậu ta không có quan hệ của gia đình, thì có xứng làm bạn học với chúng ta không? Tôi khinh thường loại người đó nhất.”

Sở Ly liếc gã một cái, không nói gì thêm, quay người trở về lớp.

Đám bạn học đang vây xem náo nhiệt cũng tản ra. Dù sao nhân vật chính đã rời đi, ở lại hóng Lưu Lâm ầm ĩ cũng chẳng có ích gì.

Cố Lạc thì tức đến sắp phát điên. Cậu vừa đi vừa đá sỏi trên đường, trong lòng nghẹn một bụng ấm ức.

Càng nghĩ càng nuốt không trôi cục tức, đặc biệt là với Sở Ly. Thằng đó đúng là có xu hướng tính dục bất thường, hai lần ra tay như thế khiến Cố Lạc cảm thấy ghê tởm vô cùng.

Cậu rút điện thoại, gọi cho Đinh Uyên cùng mấy người bạn khác, cả đám côn đồ ở lớp ba và lớp năm:

“Này, anh em có rảnh không? Ra giúp tao xử lý một thằng. Chính là thằng vừa nãy gây gổ với tao ngoài hành lang, chắc chúng mày cũng thấy rồi. Tao thấy tụi mày đứng xem náo nhiệt đấy.”

Tên côn đồ lớp ba, Tần Việt, nhịn cười:

“Được thôi, anh em tưởng mày tự giải quyết được, không ngờ lại có người nhảy vào. Vậy thì tao gọi thêm mấy người nữa, tan học sẽ chặn hắn.”

Cố Lạc đảo mắt, nhớ lại lần trước mình và đám bạn chặn người lại bị Sở Ly chiếm tiện nghi. Cậu nuốt một ngụm nước bọt rồi nói tiếp:

“Vậy để chúng mày chặn, tao không đi đâu. Đừng đánh nặng tay quá, cho hắn một bài học là được.”

Đầu dây bên kia đồng ý ngay. Cố Lạc hài lòng cúp máy, giơ tay nhìn đồng hồ, ngáp một cái rồi chạy về ký túc xá ngủ bù.

Cậu chui vào chăn bông mềm mại, chưa đầy hai phút đã ngủ say.

Nhưng chẳng được bao lâu thì tiếng cửa mở mạnh mẽ vang lên. Cố Lạc mơ màng mở mắt, thấy Sở Ly đứng ngay cạnh giường mình. Gương mặt hắn u ám, dáng người cao lớn, nhìn vô cùng đáng sợ.

Cố Lạc nheo mắt nhìn. Lúc này Sở Ly chẳng còn vẻ thản nhiên như thường ngày, gương mặt đẹp trai lạnh tanh, khóe môi còn sưng bầm do bị đấm.

Cậu lén cười trong bụng: “Lần này mình gọi mười mấy người, quả nhiên thằng này dính chiêu rồi.”

“Ôi, sao lại thế này? Chắc là đắc tội với ai rồi. Thích lo chuyện bao đồng thì dễ bị ăn đòn lắm.” Cố Lạc cười mỉa.

Sở Ly nhướng mày, cúi xuống trực tiếp ấn cậu xuống giường, giọng lạnh hẳn:

“Đừng tưởng tôi không biết là cậu làm. Cố Lạc, tôi nhớ đã cảnh cáo cậu rồi, hửm?”

Cố Lạc cười khẩy, bị vạch trần thì cũng chẳng cần giả vờ nữa:

“Đúng, là lão tử gọi người đấy. Thì sao nào? Sở Ly, mày không yên phận với lão tử, bị đánh là đáng đời!”

Đôi mắt Sở Ly tối sầm lại. Hắn thấy mình điên thật khi từng cho rằng con người này có chút đáng yêu.

Cái cậu ấm tùy hứng này, hễ không vừa ý là muốn làm theo ý mình, vô lý đến mức khiến người khác bực bội.

“Bản thân không vừa lòng liền muốn đánh người? Mẹ cậu không dạy cậu ‘gia giáo’ à?”

Lời vừa dứt, vẻ mặt đắc ý của Cố Lạc biến mất, thay bằng sự phẫn nộ đến cực điểm. Sở Ly còn chưa kịp phản ứng thì mặt đã bị đấm một cú.

“Lão tử có gia giáo hay không thì liên quan gì đến mày? Thằng họ Sở, hôm nay tao không đánh chết mày thì không xong!” Mắt Cố Lạc đỏ hoe, vung tay định bổ thêm vài cú nữa.

Sở Ly lập tức phản ứng lại, sắc mặt càng thêm u ám. Hắn nắm chặt cổ tay cậu, ép xuống chăn, tay kia bóp cằm:

“Ai đánh ai kêu cha gọi mẹ còn chưa chắc đâu.”

Cố Lạc vùng vẫy, dùng chân đá loạn, liều mạng muốn thoát ra.

Hai người giằng co kịch liệt trên chiếc giường 1m2. Sở Ly cao lớn, chiếm ưu thế, nhưng Cố Lạc lại đổi sang dùng miệng: cậu giận dữ cắn mạnh lên vai và cổ tay hắn, để lại dấu răng.

Dĩ nhiên Sở Ly không chịu nhường, một cú đấm thẳng khiến Cố Lạc kêu oai oái. Từ nhỏ đến lớn, ngoài bố ra, chưa từng có ai dám đánh cậu như vậy.

Ga giường bị giày vò nhăn nhúm, chiếc giường nhỏ kêu “cạch cạch” như sắp gãy. Hai người hoàn toàn không để ý, đánh nhau càng lúc càng hăng.

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ bật mở. Ủy viên tuyên truyền cầm theo chiếc loa lớn:

“Cố Lạc, thầy Chung gọi cậu đến văn phòng.”

Nói xong, cậu bạn thấy cảnh tượng trùm trường và hotboy trường lăn lộn trên một cái giường, tóc tai rối bù, mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Ngay lập tức, cậu ta buột miệng:

“Ôi trời ơi, tình hình gì thế này?”

Hai người trên giường đồng loạt quay lại, vẻ mặt khó chịu như một.

Cố Lạc bực bội gắt:

“Mẹ nó, không thấy đang làm việc chính sao? Không rảnh, không đi!”

Sở Ly cũng không còn vẻ thờ ơ mọi ngày. Hắn liếc ủy viên tuyên truyền, nhất thời chẳng nhớ tên, chỉ lạnh nhạt nói:

“Này, trước khi vào có thể gõ cửa không?”

Ủy viên tuyên truyền giật mình tỉnh ngộ:

“Okay, tớ hiểu rồi, tớ hiểu.”

Cậu ta lập tức lùi ra, đóng cửa lại, rồi còn gõ gõ:

“Có ai không? Tớ có thể vào không?”

Hai người trên giường nhìn nhau, cùng lộ ra vẻ khó chịu, đồng thời buông đối phương ra.

Sở Ly tuy không hiểu nổi suy nghĩ của ủy viên tuyên truyền, nhưng vẫn chỉnh lại quần áo, rồi nói:

“Mời vào.”

Ủy viên tuyên truyền rón rén bước vào, thấy Sở Ly vừa rời khỏi giường Cố Lạc liền nở vẻ mặt “quả nhiên là thế”. Sau đó cẩn thận lặp lại lời nhắn:

“Cố Lạc, Lưu Lâm lớp mình bị người của lớp ba và lớp năm đánh. Cậu ấy nói là cậu chỉ đạo. Bây giờ mọi người đều đang đợi cậu ở văn phòng.”

Cố Lạc trợn tròn mắt:

“Không thể nào! Rõ ràng tôi muốn đánh…”

Cậu theo bản năng liếc Sở Ly, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng liền nuốt nốt lời vào bụng. Toàn thân vẫn còn đau nhức vì bị hắn hành.

Ủy viên tuyên truyền cũng theo bản năng liếc sang Sở Ly, nói tiếp:

“Còn nữa, người của lớp ba và lớp năm tố cáo Sở Ly đánh họ. Thầy Chung cũng gọi cậu đến văn phòng.”

Có vẻ hôm nay Sở Ly đã hạ thủ không ít. Hắn chỉ bình tĩnh đáp:

“Ừ, tớ biết rồi. Lát nữa sẽ qua.”

Ủy viên tuyên truyền gật gù:

“Không còn gì nữa thì tớ đi trước nhé. Lời đã chuyển, tạm biệt.”

Nói rồi, cậu ta chạy biến khỏi phòng, hai mắt sáng rực đầy hóng hớt, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Ôi trời ơi, kí©h thí©ɧ quá đi! Hai người còn vật lộn ngay tại chỗ nữa!”