Chương 15: Tắm rửa

Ngay lúc đó, cửa phòng ngủ bị đẩy ra. Đinh Uyên vui vẻ bước vào, trên tay cầm hai cái bánh bao thịt nóng hổi.

“Chúc mừng, chúc mừng Cố Lạc! Anh em đến mừng mày dọn vào ký túc xá đây.”

Trong giờ tự học sớm, cô Chung có nhắc một câu. Đinh Uyên nghe xong liền đoán ngay: trong cả khối, chỉ còn phòng ký túc xá của hotboy là trống chỗ. Thế là vội chạy xuống căn tin, mua liền hai cái bánh bao lớn rồi hí hửng mang đến.

Cố Lạc chẳng thèm để ý thứ trong tay cậu bạn, vẫn dai dẳng hỏi:

“Lão Đinh, điểm tiếng Anh lần này của mày là 23, về nhà có bị đánh không?”

Đinh Uyên ngơ ngác:

“Điểm tao lúc nào chả kém. Bố mẹ tao quen rồi, đánh làm gì nữa?”

Cố Lạc nhìn thoáng qua nụ cười nhàn nhạt của Sở Ly, rồi lại nhìn Đinh Uyên đang ngốc nghếch, vẻ mặt vừa bi phẫn vừa khó hiểu.

Vậy ra… chỉ có mỗi mình cậu bị ăn đòn?

Ba người không nán lại phòng ngủ quá lâu mà cùng nhau đi đến lớp. Trong lòng Cố Lạc vẫn thấp thỏm vì chuyện của Ngô Hưng.

Cậu không muốn để những anh em khác biết, trong khi tiền tiêu vặt lại vừa bị bố cắt xuống còn ba vạn. Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Lạc đành mở trang web giao dịch đồ cũ, đăng bán chiếc đồng hồ mà một người chú đã tặng nhân dịp sinh nhật.

Đồng hồ dùng nhiều năm, cậu chỉ rao bán với giá bốn mươi vạn. Cậu nghĩ, bán được thì cộng thêm tiền tiêu vặt tháng này, chi phí sinh hoạt cũng đủ.

Sau khi kể chuyện với Ngô Hưng, cậu bạn cảm động cảm ơn rối rít.

Tan học, đi ra đến tận cổng trường, Cố Lạc mới sực nhớ — bây giờ cậu đã ở ký túc xá.

Quay lại phòng ngủ, cửa nhà vệ sinh đang đóng, bên trong vang vọng tiếng nước chảy. Cố Lạc đoán ngay, chắc Sở Ly đang tắm.

Lần đầu tiên ở ký túc xá, lại còn chung phòng với người mình không ưa, trong lòng Cố Lạc có chút phiền muộn. Cậu ngồi trên giường nghịch điện thoại một lúc.

Một lát sau, cửa nhà vệ sinh mở ra. Sở Ly bước ra, mang theo làn hơi nước mờ ảo. Cố Lạc ngẩng lên, liếc nhìn một cái.

Sau khi tắm, hắn mặc áo phông trắng đơn giản cùng quần đùi, đôi chân dài càng thêm nổi bật, bờ vai rộng, eo hẹp, dáng người thật sự không chê vào đâu được.

Mái tóc ướt rủ xuống trán, từng giọt nước nhỏ dọc theo đường nét gương mặt, khiến đôi mắt càng trở nên mơ hồ mà quyến rũ. Chỉ một cái liếc mắt, cũng khiến người ta tim đập loạn nhịp.

Cố Lạc nuốt nước bọt, thầm chửi trong lòng: Đúng là đẹp trai đến mức vô lý.

Sở Ly vừa cầm máy sấy tóc, vừa liếc qua cậu:

“Về rồi à? Đi tắm đi.”

Cố Lạc hoàn hồn, vội gật đầu:

“Ừ, tôi đi tắm đây.”

Cậu chạy vội vào nhà vệ sinh, nhưng chỉ hai phút sau đã chậm chạp quay lại, vẻ mặt vốn ngạo nghễ nay lại phảng phất chút ngượng ngùng hiếm thấy.

Sở Ly khẽ nhướng mày, tắt máy sấy, nghiêng đầu nhìn cậu.

“Khụ…” Cố Lạc lúng túng gãi đầu:

“Cái đó… tôi không mang sữa tắm. Cho tôi dùng nhờ của cậu được không?”

Nếu giờ có cái lỗ nào trên đất, chắc cậu đã chui xuống mất rồi.

Không còn cách nào khác, lần đầu ở ký túc xá, cậu hoàn toàn chẳng biết phải chuẩn bị gì. Đồ cá nhân thì quên sạch, còn mấy thứ linh tinh thì lại mang cả đống.

Sở Ly vén mái tóc ướt khỏi trán, giọng điệu điềm đạm:

“Cứ tự nhiên.”

“Cảm ơn.” Cố Lạc lí nhí, rồi vội vàng quay lại phòng tắm.

Khoảng nửa tiếng sau, cậu mới bước ra, dáng vẻ có phần gượng gạo. Không dám nhìn Sở Ly, cậu cúi đầu lầm bầm:

“Tôi đi ngủ trước đây. Cậu cũng nghỉ sớm đi.”

Sở Ly ngồi đọc sách vật lý, đẩy gọng kính kim loại trên sống mũi, đáp khẽ:

“Ừ.”

Cố Lạc chui ngay lên giường, gương mặt hơi đỏ ửng. Trong lòng cậu ngựa phi loạn xạ: Chết tiệt, mình quên mang qυầи ɭóŧ rồi!

Hiện giờ trên người chỉ có mỗi cái quần đùi rộng thùng thình, bên trong trống rỗng. May mà Sở Ly mải đọc sách, không để ý đến.

Thế nhưng, nằm chưa được bao lâu, Cố Lạc đã bắt đầu lăn qua lộn lại. Miệng còn càu nhàu:

“Cái giường chết tiệt gì thế này, vừa nhỏ vừa chật.”

Mỗi lần cậu xoay người, giường lại phát ra tiếng “cạch cạch”. Cậu càng trở mình, càng bực bội:

“Cứng ngắc thế này làm sao ngủ được? Biết thế thà bị đánh chết còn hơn ở ký túc xá!”

Bị quấy nhiễu như vậy, Sở Ly chẳng thể tập trung đọc nữa. Hắn thở dài, gập sách lại, nằm xuống, rồi tắt đèn chuẩn bị ngủ.

Nhưng Cố Lạc vẫn trằn trọc không yên. Nhìn đồng hồ đã gần 1 giờ sáng, Sở Ly không còn kiên nhẫn nữa, quyết định nói chuyện với bạn cùng phòng về quy tắc.

Hắn đứng dậy, bước đến giường Cố Lạc.

Sau đó, ngây người trước cảnh tượng trước mắt.

Dưới ánh trăng lờ mờ, cảnh tượng đập vào mắt khiến Sở Ly không kịp trở tay.

Cố Lạc vì nóng quá mà cuộn chăn lại, để lộ đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn gác lên chăn. Chiếc quần đùi rộng thùng thình hơi cuộn lên, chỉ cần cử động một chút, là có thể nhìn thấy "xuân sắc" bên trong.

Sở Ly không ngờ, Cố Lạc lại không mặc gì bên trong khi ở ký túc xá.

Trong mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê, tính nóng nảy có thể nói là rất lớn., Cố Lạc vẫn cáu kỉnh: “Làm gì vậy? Không để người ta ngủ hả?”

Sở Ly nheo mắt lại, lúc này cũng không ngủ ngon nên sinh ra bực bội, hắn ngồi xuống mép giường, giữ lấy mắt cá chân đang ngọ nguậy:

“Tôi cũng muốn hỏi, bạn cùng phòng mới à, cậu có nghĩ đến việc để người khác ngủ không? Mai tôi còn có bài kiểm tra vật lý đấy.”

Cố Lạc bực mình đá chân:

“Mẹ nó, tao có muốn đâu! Cái giường chết tiệt này vốn đã chẳng ngủ nổi rồi!”

Ánh mắt Sở Ly tối lại, giọng trầm xuống:

“Quy tắc. Sau mười một giờ, không được gây ồn.”

Cố Lạc cười khẩy:

“Mày là cái thá gì mà ra lệnh? Tao thích làm gì thì làm.”

Không đôi co thêm, Sở Ly bất ngờ cúi người, kéo ống quần cậu ta.

Cố Lạc giật mình:

“Mày định làm gì?”

Giọng hắn trầm thấp, mang theo ý cười nguy hiểm:

“Không ngờ nha, bạn cùng phòng mới của tôi lại thích ngủ trong tình trạng này?”

Hắn cố ý đưa tay luồn sâu hơn. Cố Lạc hoảng hốt, vội vã đầu hàng:

“Đừng đừng! Tao ngủ! Ngủ ngay! Bảo đảm không quậy nữa!”

Sở Ly mới chậm rãi thu tay, đầu ngón vẫn còn vương hơi ấm từ làn da kia. Hắn nhàn nhạt cảnh cáo:

“Nếu còn ồn, tôi sẽ trói tay cậu lại rồi lột sạch.”

Ở dưới mái hiên, chẳng thể không cúi đầu. Cố Lạc nghiến răng, gật gù:

“Tôi không quậy nữa.”

Sở Ly hài lòng trở về giường. Cả phòng rơi vào im lặng.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Cố Lạc phát hiện trên giường mình có thêm một chiếc qυầи ɭóŧ mới tinh.

Mặc xong quần áo, cậu không đến lớp, mà trốn học cùng Ngô Hưng. Hai người leo tường ra ngoài, trong tay Cố Lạc còn cầm theo một tấm thẻ.