Cố Lạc lười biếng gật đầu:
“Biết rồi.”
Chung Tình vừa nói vừa bước vào phòng 602, lấy chìa khóa mở cửa:
“Được rồi, em tự sắp xếp trước đi. Cô ra xem giờ tự học trước nhé.”
“Đi thong thả, mỹ nhân đại nhân.” – Cố Lạc cười cợt, giơ tay vẫy vẫy.
Một bên, quản gia đã nhanh nhẹn trải ga giường, chỉnh lại chăn gối. Còn Cố Lạc thì đi vòng quanh, quan sát căn phòng mới. Ký túc xá không rộng lắm, có bốn giường, nhưng hai giường vẫn bỏ trống.
“Xem ra chỉ có một bạn cùng phòng. Ừm, thế thì cũng tạm.”
Ngẩng đầu nhìn chiếc giường 1m2, Cố Lạc nhướng mày:
“Cái giường bé tí thế này mà cũng cho người ngủ sao?”
“Thưa cậu chủ, giường trong trường đều như vậy cả.” – Quản gia cúi người, dọn xong chăn đệm rồi lễ phép nói: “Nếu không còn việc gì, tôi xin phép đi trước.”
Cố Lạc bực bội phất tay:
“Đi đi, đi đi.”
Quản gia vừa rời khỏi, cậu liền đóng cửa lại. Nhìn quanh, dễ nhận ra bạn cùng phòng là người rất gọn gàng, sạch sẽ.
“Ừ, mong là không khó ở chung.”
Cậu bắt đầu lôi đồ đạc ra chất đống lên bàn, rồi cầm tuýp thuốc mỡ ba đưa. Toàn thân vẫn còn đau ê ẩm. Mở nắp, nặn một ít ra lòng bàn tay, cậu vén áo lên. Quả nhiên, bụng dưới hằn một vệt roi đỏ rực.
Thuốc mát lạnh vừa bôi lên, cơn đau lập tức dịu đi, khiến cậu ta thoải mái thở hắt ra.
Nằm sấp xuống giường, Cố Lạc cố với tay ra sau lưng. Nhưng chẳng nhìn thấy vết roi ở đâu, đành bôi đại. Cậu kéo quần xuống một chút, bất đắc dĩ nghĩ: Ai bảo ba lại ra tay ngay chỗ đó…
Đúng lúc ấy, cửa bỗng “cạch” một tiếng mở ra.
Đồng tử Cố Lạc co rút, trong đầu chỉ bật lên một câu:
Chết tiệt!
Chưa kịp kéo quần lên, người kia đã bước vào. Cố Lạc nghiêng đầu, đôi mắt phượng nheo lại, gương mặt đầy khó chịu.
Trong mắt Sở Ly lóe lên một tia nghi hoặc. Hắn không ngờ, vừa tan tiết tự học sớm, trở về phòng đã thấy có người nằm đó.
Cố Lạc vội lăn một vòng, cuộn chăn quanh người, gắt:
“Mẹ nó, không biết gõ cửa à?”
Nhưng những vết đỏ hằn trên eo trắng nõn mảnh khảnh kia đã lọt trọn vào mắt đối phương. Chiếc quần tụt xuống một chút, để lộ đường cong mềm mại, trên đó còn lốm đốm vết roi.
Dù phản ứng nhanh, song cái cần thấy thì cũng đã thấy hết rồi.
Sở Ly nửa tựa vào khung cửa, khóe môi cong cong, giọng điệu trêu chọc:
“Bạn nhỏ à, ngại cái gì chứ? Đàn ông cả, có gì phải che.”
Miệng nói hời hợt, nhưng hắn lại khẽ liếʍ khóe môi, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc. Hình ảnh kia ám chặt lấy hắn, chẳng rời được.
Không ngờ bạn cùng phòng mới lại chính là người này. Thật sự bất ngờ.
Cố Lạc nheo mắt:
“Là mày?”
Sở Ly gật đầu, ung dung ngồi xuống ghế, vắt chân chữ ngũ:
“Có bất ngờ, có ngạc nhiên không?”
Cố Lạc kéo quần lên, bật dậy, khóe miệng nở nụ cười lạnh:
“Ha ha.”
Cậu giật mạnh quần áo che người lại.
Sở Ly vẫn thản nhiên đánh giá, ánh mắt nửa có nửa không, khẽ cảm thán:
“Không cần đề phòng tôi như thế. Dù sao… cái eo nhỏ của cậu đúng là đẹp thật.”
Trông như chỉ một bàn tay cũng có thể ôm trọn.
Mắt Cố Lạc lóe sáng, không hiểu sao đối phương lại cứ hứng thú với eo mình. Chẳng lẽ…
Chưa kịp nói, Sở Ly đã mỉm cười:
“Sau này ở chung phòng, đừng lạnh lùng quá. Hòa thuận thì hơn.”
Cố Lạc càng lúc càng khó chịu, bước đến gần, giọng gần như nổ tung:
“Mẹ nó, tao nói rồi, sao mày là đàn ông mà cứ thích chạm vào eo tao? Nói đi, có phải mày thích đàn ông không?”
“Ha ha.” – Sở Ly bật cười thành tiếng – “Bạn cùng phòng mới này, gần đây tự tin với bản thân ghê nhỉ?”
“Hừ.” – Cố Lạc hừ lạnh – “Tốt nhất là không phải.”
Ánh mắt lại dừng trên tuýp thuốc mỡ. Nghĩ ngợi một lát, cậu ném thẳng cho Sở Ly:
“Bạn cùng phòng mới, giúp bôi thuốc đi.”
Dù sao cũng đều là đàn ông, Cố Lạc chẳng để tâm lắm. Thêm nữa, ở chung chẳng ngày nào không gặp, lại không đánh nổi Sở Ly, nên cũng chẳng muốn căng thẳng quá.
Sở Ly cầm lấy, nhướng mày:
“Cậu đúng là không khách sáo chút nào.”
Cố Lạc nằm sấp xuống, giọng oán trách:
“Không trách thì trách ai? Nếu mày không giấu cái bài tiếng Anh dở tệ, tao đâu có chép, rồi bị ba đánh thừa sống thiếu chết thế này?”
Sở Ly bất lực, nhưng khóe môi lại mang nụ cười dịu dàng hiếm thấy:
“Ừ, đúng, tôi sai. Tôi liên lụy cậu.”
“Hừ, mày biết là tốt.” – Cố Lạc nhăn nhó – “Mau gánh trách nhiệm đi.”
Cậu vén áo lên, để lộ cái eo thon gầy chi chít vệt đỏ. Theo nhịp thở phập phồng của cậu, Sở Ly khẽ thoa thuốc lên tay, xoa cho ấm rồi nhẹ nhàng bôi.
“Ư…!” – Cố Lạc rít một tiếng, rõ ràng vết thương chẳng nhẹ chút nào.
Sở Ly buộc phải bôi thật khẽ. Quả nhiên, đúng như hắn nghĩ, eo của thiếu niên mảnh khảnh đến mức chỉ cần một tay là ôm gọn. Cảm giác dưới đầu ngón tay mềm trơn, như chạm vào ngọc ấm.
Nhưng Cố Lạc lại chẳng yên, cứ rêи ɾỉ. Mắt Sở Ly dần trầm xuống, hô hấp nặng nề.
Thuốc bôi theo vết roi, kéo dài xuống dưới. Tới khi tay hắn chạm đến phần mông hơi nhô lên, vừa định kéo quần xuống, thì Cố Lạc bật dậy:
“Đồ khốn, mày làm gì đấy?”
Sở Ly nhướn mày, chỉ vào chỗ đó:
“Không phải chỗ này cũng bị đánh à?”
Mặt Cố Lạc lập tức đỏ bừng. Đàn ông đàn ang, mà lại để người khác bôi thuốc chỗ đó thì… quả thật không ổn chút nào.
Cậu vội vàng xua tay:
“Cái đó… để tao tự xử lý. Đàn ông con trai mà để mày sờ mông thì còn ra thể thống gì?”
Sở Ly bị chọc cười, cũng phụ họa:
“Ừ, đúng là không được thật.”
Cố Lạc chìa tay:
“Đưa thuốc cho tao. Để tao bôi cho mày.”
Sở Ly đưa thuốc, hơi khó hiểu:
“Bôi cho tôi? Tôi bị gì mà phải bôi?”
Đôi mắt phượng của Cố Lạc trợn tròn, sững sờ chỉ thẳng vào hắn:
“Không phải… mày được có mười chín điểm mà mẹ mày không đánh mày à?”
Sở Ly nhún vai, bình thản:
“Nhà tôi đề cao giáo dục văn minh.”
Cố Lạc ôm trán, thầm rêи ɾỉ: Xong rồi, xấu hổ chết mất.
Cậu cứ nghĩ ai điểm thấp cũng bị ăn đòn. Không ngờ, chỉ có mình cậu là thảm hại như thế.