“Học sinh khối 11 đang làm gì đấy? Lang thang ở hành lang cái gì, lập tức về lớp nhận lớp đi, còn đi lại lung tung là tôi ghi tên vào sổ đấy.” Giọng chủ nhiệm giáo vụ quen thuộc vang lên từ loa phát thanh của trường.
Qua camera giám sát, những gương mặt tươi trẻ đang nô đùa, cười nói ở hành lang. Các nữ sinh rủ nhau đi vệ sinh như thường lệ. Nghe tiếng chủ nhiệm giáo vụ, tất cả học sinh mặc đồng phục đều chạy ùa vào phòng học như bầy thỏ.
Chủ nhiệm ngồi trong phòng phát thanh, nhìn hình ảnh trên camera, hài lòng thổi thổi hơi nóng trên ly trà, rồi nhàn nhã uống một ngụm. "Ừm, xem ra khai giảng năm nay là một dấu hiệu tốt."
Đột nhiên, trên màn hình giám sát xuất hiện một bóng dáng chói mắt. Cậu ta mặc một chiếc áo khoác sành điệu cùng quần jean rách, đối lập hoàn toàn với đồng phục xanh trắng của những người khác. Cậu ta bước ra khỏi lớp học, đi về phía cầu thang. Dù chỉ là một hình dáng mờ ảo nhưng vẫn toát lên khí chất khó mà che giấu được.
Chủ nhiệm mạnh tay đặt mạnh ly trà xuống bàn, giọng nói đầy bức xúc: “Cố Lạc khối 11, cậu lại đang làm gì? Ngay lập tức, về phòng học cho tôi.”
Rõ ràng, chủ nhiệm đã quá quen thuộc với cậu học sinh cá biệt này. Dù không nhìn rõ mặt, thầy vẫn biết đó là ai.
Nhưng người bị camera theo dõi lại chẳng hề chần chừ một chút nào, cậu ta đút tay vào túi quần và tiếp tục đi lang thang.
Giọng ông gào lên đầy tức giận: “Trời ơi! Cố Lạc được phân vào lớp nào? Lớp trưởng! Lớp trưởng ghi tên nó vào sổ cho tôi!”
Cùng với tiếng gầm khàn giọng của chủ nhiệm, bóng dáng ngạo nghễ kia chầm chậm biến mất khỏi màn hình giám sát.
Cố Lạc đi đến căng tin mua một bao thuốc lá, ngậm điếu thuốc trên môi, lắc lư bước vào lớp học mới – lớp 11/9 ban tự nhiên.
Ở hàng ghế cuối cùng trong lớp, cậu bạn thân Đinh Uyên vẫy tay, cười toe toét gọi: “Cố Lạc, ở đây, ở đây này.”
Cố Lạc khẽ gật đầu, vừa châm thuốc cho mình vừa đi về phía góc trong cùng.
Trong phòng học, mọi người đã gần như có mặt đầy đủ. Chỉ còn lác đác vài học sinh đang tìm lớp, còn lại đều tìm thấy bạn bè quen thuộc, tụ tập lại trò chuyện.
Mọi người ít nhiều vẫn có chút e ngại đối với Cố Lạc, một nhân vật có tiếng trong trường. Cậu ta có tiền có quyền, là người mà những học sinh bình thường như họ không thể đắc tội.
Thế nhưng, cậu công tử này trời sinh đã có một vẻ bất cần. Đôi mắt phượng sắc bén dưới hàng chân mày, đuôi mắt còn có một nốt ruồi đỏ nhỏ, trông cực kỳ khıêυ khí©h. Cậu ta có tính cách động một chút là đánh nhau, nên ngay lập tức, tiếng bàn tán trong lớp cũng nhỏ hẳn đi.
Đinh Uyên xòe tay ra: “Cho tao một điếu.”
Cố Lạc nhướng mắt, môi đỏ khẽ mở, tinh nghịch nhả ra một vòng khói về phía mặt Đinh Uyên. Sau đó, cậu ta giơ tay lấy bao thuốc mới mua trong túi ra và ném cho Đinh Uyên.
“Khụ khụ, cảm ơn.” Đinh Uyên xua xua làn khói, nhận lấy thuốc, bóc ra và tự châm một điếu: “Mày chưa xem à? Lần phân lớp này lớn chuyện đấy, ha ha, kẻ thù không đội trời chung của cậu lại ở ngay trong lớp này.”
Mắt Cố Lạc sáng lên: “Thẩm Tuyết cũng ở lớp này à?”
“Không chỉ thế đâu,” Đinh Uyên đưa mắt về phía cái bàn ở giữa, dùng ngón tay chỉ: “Nào! Hoa khôi và đối thủ của mày là Sở Ly đang ngồi cùng bàn đấy.”
Cố Lạc quay đầu lại, chỗ ngồi đó chẳng có một bóng người: “Lừa tao là cháu nội.”
Đinh Uyên giải thích: “Mỹ nhân mới gọi hai người họ đến văn phòng. Lát nữa sẽ quay lại thôi.” Nhưng rồi cậu ta không kìm được cảm thán: “Nói về lần phân lớp này, lớp chúng ta cũng đỉnh thật. Hotboy trường và hoa khôi ngồi cùng bàn, lại còn có mày, một tên bá chủ của trường trấn giữ.”
Đại mỹ nhân là giáo viên chủ nhiệm lớp 11/9, cũng là giáo viên chủ nhiệm của Cố Lạc ở năm lớp 10.
“Phụt!” Cố Lạc cười lạnh một tiếng: “Thằng Sở Ly này cướp danh hiệu hotboy của tao, lại còn ngồi cùng với người trong lòng tao, rõ ràng là muốn gây sự với tao rồi.”
Đinh Uyên nhất thời không biết nói gì: “Ừm…”
Xem ra lúc bình chọn hotboy trường, việc chỉ kém mấy phiếu vẫn là nỗi đau trong lòng cậu công tử này.
Càng nghĩ càng tức, Cố Lạc chửi thề một câu: “Chết tiệt! Vốn dĩ không tính toán so đo với nó, không ngờ cái thằng này lại đi mách lẻo, Đinh Uyên nói xem, học kỳ 1 tao đã bị phạt bao nhiêu lần vì nó?”
Đinh Uyên hồi tưởng lại: “Thật ra cũng không nhiều lắm, chỉ là lúc đánh nhau nó tố cáo làm bố mày cắt mất một tháng tiền sinh hoạt phí, còn chép bài tập bị phát hiện làm mày bị 0 điểm, trở thành người đứng cuối lớp.”
Giọng nói càng lúc càng nhỏ.
Cố Lạc siết chặt nắm tay, kêu lách tách: “Xem ra là phải tính sổ với nó đàng hoàng rồi. Vừa hay ở cùng lớp, xem tao không chơi chết nó.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, giáo viên chủ nhiệm dẫn cả hai người vào phòng học. Cố Lạc nhìn sang, tuy không phải lần đầu tiên thấy nhưng vẫn rất kinh ngạc.
Cái khung cảnh trai tài gái sắc này, chậc, thật là có chút chướng mắt.
Nam sinh mặc đồng phục sạch sẽ, trên tay ôm tập bài kiểm tra, ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính chiếu lên mặt cậu ta. Hàng mi dài quá mức tạo nên một vệt bóng mờ, đẹp vô cùng.
Cậu ta nhìn lướt qua bên này, đôi mắt đào hoa lười biếng liếc một cái, đều như đang quyến rũ vậy.
Nữ sinh cũng rất xinh đẹp, gương mặt trái xoan tiêu chuẩn, mắt to, dáng người thon thả, đúng hình mẫu người trong mộng của vô số nam sinh.
Giáo viên chủ nhiệm là một cô giáo, hiện tại đã ngoài ba mươi tuổi, đang ở tuổi nóng nảy nhất. Cô vỗ tay: “Được rồi, mọi người trật tự về chỗ ngồi đi. Cô là giáo viên chủ nhiệm mới của các em, cô tên là Chung Tình.”
Nói những lời này, Chung Tình cố ý nhìn lướt qua mấy học sinh cũ của mình. Ánh mắt mang theo sự cảnh cáo, không ngờ lại là mấy đứa nghịch ngợm này.