Thế giới 1: Hào môn - Chương 25: Là người này tự đến trêu chọc anh trước

Mộ Tại Dã ôm một chai Brandy quay lại.

“Vừa hay, rượu tôi mới mang về, dùng được ngay.”

“Chu Minh Dự, lấy cho tôi một cái ly.” Mộ Tại Dã nháy mắt, nhìn anh với vẻ mặt vô tội.

Chu Minh Dự có chút bất lực, thở dài, cam chịu đứng dậy đi lấy hai cái ly.

“Chỉ uống một ly thôi, không được uống nhiều.” Chu Minh Dự còn nhớ mai là ngày làm việc, hôm nay mà uống say mai sợ sẽ bị muộn làm.

“Biết rồi biết rồi.” Mộ Tại Dã miệng đáp, động tác rót rượu trên tay hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Mộ Tại Dã đẩy một ly qua: “Của anh.”

Brandy rất mạnh, Chu Minh Dự uống một ngụm rồi nhíu mày, đặt ly rượu xuống.

“Ăn chút gì lót dạ rồi hãy uống, nếu không sẽ hại dạ dày.” Chu Minh Dự nhìn Mộ Tại Dã bên cạnh cứ uống từng ngụm, mở lời khuyên.

Mộ Tại Dã gật đầu, ngoan ngoãn đặt ly rượu xuống, ăn vài miếng bánh kem.

“Dự án đàm phán thế nào rồi?” Chu Minh Dự hỏi: “Thuận lợi không?”

“Tôi có một dự án mới đây, lát nữa gửi tài liệu vào email của cậu, cậu xem thử thế nào.”

“Chu Minh Dự.” Mộ Tại Dã thở dài, đôi mắt đẹp đã nhuốm chút men say: “Hôm nay là sinh nhật anh đó, có thể nghỉ ngơi một chút, đừng nghĩ đến công việc nữa được không.”

Chu Minh Dự nuốt miếng bánh kem trong miệng xuống, gật đầu: “Được rồi, vậy để mai nói.”

“Đợi tôi về đã.” Mộ Tại Dã chống tay lên đầu, trong mắt đầy hơi nước mờ ảo: “Dự án bên tôi chưa kết thúc, mai tôi còn phải bay về tiếp tục đàm phán hợp đồng nữa.”

Tay Chu Minh Dự khựng lại.

“Chưa đàm phán xong?” Chu Minh Dự có chút bất ngờ, trong lòng mơ hồ hiện lên một khả năng: “Vậy cậu quay về làm gì?”

“Về chúc mừng sinh nhật anh chứ sao.” Mộ Tại Dã nhìn chằm chằm vào anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

“Nếu tôi không về, có phải anh đã quên hôm nay là sinh nhật mình rồi không?” Mộ Tại Dã hỏi như vậy, nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn.

“Chỉ là sinh nhật thôi, không có gì cả.”

Chu Minh Dự nhìn cậu: “Cậu cứ chạy đi chạy về như vậy, vất vả quá, không cần thiết.”

“Cần thiết chứ.” Mộ Tại Dã nhìn anh với vẻ mặt rất nghiêm túc: “Tôi muốn về cùng anh đón sinh nhật, hơn nữa gặp anh tôi vui mà.”

“Anh có đang xót tôi không?” Mộ Tại Dã cười hỏi anh.

Chu Minh Dự dời ánh mắt đi, không dám đối diện với cậu: “... Không có.”

Mộ Tại Dã hừ cười một tiếng, lại uống thêm một ngụm rượu.

“Anh nói không có thì không có đi.” Mộ Tại Dã truy hỏi: “Nhưng Chu Minh Dự, anh thấy tôi cố ý quay về để chúc mừng sinh nhật anh, không có chút cảm động nào sao?”

Mộ Tại Dã ghé sát lại, dùng hai ngón tay chỉ vào nhau trước mặt anh tạo ra một khoảng cách nhỏ xíu: “Một chút xíu thôi, có không?”

Chu Minh Dự cúi mắt, nhìn người hơi say trước mặt, yết hầu khẽ nuốt xuống.

Không thể nào không có.

Cậu đã bỏ lại công việc đang đàm phán dở, cố ý bay từ bên kia đại dương về, ngày mai lại phải bay ngược lại để tiếp tục đàm phán, chỉ để chúc mừng sinh nhật anh, làm sao có thể không có chút rung động nào.

Chu Minh Dự nhìn đôi mắt chăm chú của cậu, như bị mê hoặc, lời nói thật lòng cứ thế bật ra: “Có.”

Vừa dứt lời, anh đã thấy người trước mặt cong cong mắt, cười như một chú cáo nhỏ đã đạt được mưu đồ, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh.

“Vậy tôi muốn một phần thưởng, không quá đáng chứ?”

Chu Minh Dự hỏi: “Cậu muốn gì?”

Đáp lại anh, là gương mặt đột ngột áp sát, và cảm giác mềm mại trên môi.

Mộ Tại Dã cụp mắt xuống, rất nghiêm túc áp môi mình lên môi anh, động tác vụng về và ngô nghê liếʍ nhẹ môi anh.

“!!!” Chu Minh Dự giật mình, theo bản năng đưa tay đẩy cậu ra, nhưng lại sợ cậu ngồi không vững ngã xuống đất, nên thu lực lại đẩy cậu ra, tay còn lại ôm lấy eo cậu, giữ cậu ngồi vững trên ghế sofa.

“Làm gì vậy?” Mộ Tại Dã ngước mắt nhìn anh, trên mặt viết đầy sự bất mãn, nhìn anh với ánh mắt tố cáo.

Chu Minh Dự theo bản năng liếʍ môi: “... Cậu say rồi.”

“Em không say.” Mộ Tại Dã bất mãn nói.

“Cậu có.” Chu Minh Dự nói.

“Vậy thì anh cứ coi như em say rồi, đang giở trò đi.” Mộ Tại Dã hít hít mũi, ánh mắt đầy sự bướng bỉnh, như thể hôm nay không hôn được anh thì thề không dừng lại: “Em đã theo đuổi anh lâu như vậy rồi, hôn một cái cũng không được sao?”

“...” Chu Minh Dự suýt chút nữa bị logic của cậu đánh bại, anh thở dài, nhìn cậu: “Cậu đang giở trò đồϊ ҍạϊ đó.”

“Đâu có.” Mộ Tại Dã biện hộ: “Em theo đuổi anh lâu như vậy, anh không cho em hôn, anh mới là đang giở trò đồϊ ҍạϊ .”

“Em mặc kệ.” Mộ Tại Dã nhìn anh như đang làm nũng: “Anh cứ nói là có cho hôn hay không đi.”

Chu Minh Dự thấy Mộ Tại Dã quả thực đã say, nhướng mày, định nói gì đó, vừa hé môi đã bị môi cậu chặn lại.

Mộ Tại Dã chưa từng hôn ai, động tác rất vụng về, dùng đầu lưỡi phác họa hình dạng môi Chu Minh Dự, thăm dò muốn tiến sâu vào trong, nhưng bị hàm răng khép chặt của anh chặn lại.

Mộ Tại Dã bất mãn nhíu mày, suy nghĩ một lát, dùng răng cắn mạnh anh một cái.

“A.”

Chu Minh Dự không ngờ hành động đột ngột của cậu, theo bản năng nới lỏng hàm răng, Mộ Tại Dã chớp lấy cơ hội, đưa đầu lưỡi tiến vào.

Đầu lưỡi Mộ Tại Dã dường như còn sót lại vị ngọt của bánh kem và vị đắng của Brandy, cồn như theo lưỡi Mộ Tại Dã truyền thẳng đến thần kinh Chu Minh Dự, Chu Minh Dự cảm thấy rượu mình đã uống cũng bắt đầu phát huy tác dụng, bản thân hình như cũng hơi say rồi, nếu không sao lại đột nhiên mất hết sức lực để đẩy Mộ Tại Dã ra.

Bàn tay không tự chủ được, trượt dọc theo eo Mộ Tại Dã lên trên, lướt qua sống lưng và cổ, cuối cùng giữ lấy sau gáy cậu, Chu Minh Dự vô thức dùng sức, ấn cậu vào lòng mình, bắt đầu từ từ đáp lại đầu lưỡi nghịch ngợm trong khoang miệng.

“Ưʍ...”

Mộ Tại Dã khẽ rên lên, ngược lại có chút không chống đỡ được động tác của Chu Minh Dự, đầu lưỡi lùi lại muốn thoát ra, nhưng lại bị anh câu trở về.

Ý thức của Chu Minh Dự cũng có chút mơ hồ, toàn bộ sự chú ý bị đầu lưỡi chiếm đoạt, trước khi hoàn toàn chìm vào mơ hồ, anh nhớ lại hình như mình chưa từng đáp lại tình cảm của Mộ Tại Dã, hành động anh đang ấn người ta xuống để hôn này dường như mới là hành động giở trò đồϊ ҍạϊ thực sự.

Nhưng không quan tâm nhiều đến thế nữa.

Chu Minh Dự nghĩ.

Là người này tự đến trêu chọc anh trước.