Chu Minh Dự không ngừng bước, mắt không rời đi trở về vị trí của mình, bắt đầu sắp xếp lịch trình hôm nay, chuẩn bị lát nữa đợi Mộ Trác Ngật cãi vã xong vào báo cáo lịch trình.
Chu Minh Dự không rõ Mộ Trác Ngật và Mộ Thiên Túng đã nói gì trong văn phòng, đợi Mộ Trác Ngật rời đi, anh như thường lệ vào báo cáo công việc, khi đi ra lại được 001 thông báo cốt truyện lại xuất hiện sự sai lệch.
[Sao lại lệch nữa rồi?] Chu Minh Dự nhíu mày, tự pha cho mình một ly cà phê.
[Gần đây tôi đâu có làm gì.]
[Hiệu ứng cánh bướm đó hiệu ứng cánh bướm.] 001 giận không thể rèn sắt thành thép: [Ký chủ, bây giờ cốt truyện lại lệch, nhất định là do anh đã làm gì trước đó!]
[Ồ.] Chu Minh Dự đáp lại có chút thờ ơ: [Không sao, đã lệch nhiều rồi, không thiếu chút này.]
Diễn biến hiện tại đã khác biệt rất nhiều so với cốt truyện mà 001 cung cấp lúc ban đầu, ví dụ như Mộ Tại Dã về nhà sớm hơn hai năm, rồi Mộ Tại Dã dọn ra khỏi nhà họ Mộ, lại còn Tiết Tầm Chi bị phát hiện thực chất là con riêng của Tiết Mộc Tình, vân vân và mây mây.
Dù sao mục đích họ đến đây cũng không phải để duy trì cốt truyện, Chu Minh Dự nhìn mọi chuyện rất thoáng, chỉ cần nhiệm vụ cuối cùng của mình hoàn thành là được, còn cốt truyện có lệch hay không, ai mà quan tâm.
[Bây giờ Mộ Trác Ngật đã đi liên hệ với Tiết Tầm Chi rồi!] 001 lo lắng vô cùng, bay qua bay lại bên cạnh Chu Minh Dự: [Họ sắp bắt đầu nhằm vào Mộ Tại Dã trước thời hạn rồi! Làm sao đây làm sao đây làm sao đây?]
Động tác uống cà phê của Chu Minh Dự khựng lại.
[Đối phó Mộ Tại Dã?] Chu Minh Dự có chút không hiểu: [Mộ Tại Dã bây giờ vẫn là một thực tập sinh, trong tay không có gì cả, họ muốn đối phó cái gì?]
Mộ Tại Dã bây giờ chưa có quyền lực gì, cũng không có tài nguyên, Mộ Trác Ngật gấp gáp đi liên hệ Tiết Tầm Chi như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì?
[Vừa nãy Mộ Trác Ngật không phải đã cãi nhau với ba hắn sao, hắn hỏi “có phải ba muốn giao Mộ Thị cho thằng con riêng kia hơn không”, ba hắn bảo hắn cút ra ngoài, sau đó hắn đi ra liền đi tìm Tiết Tầm Chi.]
001 một hơi kể hết nội dung nghe lén được: [Bây giờ phải làm sao đây, Ký chủ mau nghĩ cách đi.]
[Là anh muốn giúp phản diện giành công ty mà, nếu thua thì nhiệm vụ của chúng ta chắc chắn cũng sẽ thất bại đó.] 001 mặt mày ủ dột: [Cái này làm sao đây? Đây là nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta đó.]
[Cậu còn biết đi nghe lén cơ à?] Sự chú ý của Chu Minh Dự thoáng chốc bị lệch đi.
[Đó có phải là trọng điểm không Ký chủ!] 001 thật sự hơi tức giận rồi: [Anh mau nghĩ xem bây giờ phải làm sao đi.]
[Không sao đâu.] Ngón tay Chu Minh Dự xoa xoa bề mặt ly, vẻ mặt rất bình tĩnh: [Binh đến tướng đỡ nước đến đất ngăn, họ không thể nào gϊếŧ tôi và Mộ Tại Dã được.]
[... Ký chủ!]
[Đùa chút thôi.] Chu Minh Dự cười nhẹ, rồi thu lại vẻ mặt: [Không cần quá lo lắng, trong tình huống quyền lực của Mộ Tại Dã và Mộ Trác Ngật không cân bằng, Mộ Thiên Túng sẽ không ngồi yên đâu.]
[Cứ đợi xem.] Chu Minh Dự nói khẽ, không biết là an ủi ai: [Ông ta sẽ có hành động thôi.]
Quả nhiên như Chu Minh Dự nói, ngày hôm sau, Mộ Trác Ngật bị bãi chức tổng giám đốc, bị điều về phòng Marketing của tập đoàn tổng Mộ Thị, đặt người dưới mắt để giám sát.
Chu Minh Dự nhận xét, nếu không phải Mộ Tại Dã bây giờ vẫn chưa tốt nghiệp, khả năng và mối quan hệ còn chưa đủ, Mộ Thiên Túng ước chừng không chỉ là điều Mộ Trác Ngật về, mà là điều Mộ Tại Dã ra ngoài, cho một công ty có quy mô tương đương để hai người đấu với nhau rồi.
Nhìn như vậy, Chu Minh Dự cảm thấy khả năng Mộ Tại Dã có thể thắng lại lớn hơn một chút.
Bất kể Mộ Trác Ngật nghĩ gì khi bị điều về, công việc thực tập của Mộ Tại Dã ở phòng Dự án lại diễn ra rất suôn sẻ.
Với danh phận là con trai Chủ tịch Mộ, những người cũ ở phòng Dự án vốn đã phải kính trọng cậu ba phần, thêm vào đó bản thân cậu nắm vững kiến thức chuyên môn rất tốt, thái độ đối nhân xử thế cũng rất ổn, lễ phép và tôn trọng các tiền bối, sẽ không vì thân phận của mình mà coi thường ai, nên cậu nhanh chóng hòa nhập với mọi người trong phòng Dự án, nhanh chóng thích nghi.
Phòng Dự án là một trong những bộ phận quan trọng nhất của công ty, mỗi ngày xử lý rất nhiều công việc, Mộ Tại Dã bận tối mắt tối mũi, bằng mắt thường có thể nhìn thấy cũng học được rất nhiều thứ, quan trọng nhất là, đi ra ngoài đàm phán công việc với phòng Dự án, cũng mở rộng mối quan hệ và vòng giao tiếp của cậu.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, thoáng cái lại đến mùa hè.
Lễ tốt nghiệp của Mộ Tại Dã sắp đến, công việc của cậu ở công ty đã kết thúc, trở về trường để an tâm chuẩn bị luận văn tốt nghiệp và bảo vệ.
Mộ Thiên Túng ban đầu muốn đích thân đi dự lễ tốt nghiệp, nhưng không may công việc ở nước ngoài xảy ra chút sự cố, ông buộc phải bay qua đó xử lý, nên việc tham dự lễ tốt nghiệp lại rơi vào tay Chu Minh Dự.
Quen tay hay làm, Chu Minh Dự dù sao cũng từng là người đi đón Mộ Tại Dã thi đại học, lần này đi dự lễ tốt nghiệp cũng coi như là quen đường, chuẩn bị trước hoa hướng dương, đăng ký xong ở Đại học A rồi đi vào trường.
“Tại Dã, người nhà cậu không đến à?” Nam sinh búng ra sữa, Tưởng Yến Bạch hỏi.
“Không.” Mộ Tại Dã lắc đầu, cười nói: “Quan hệ gia đình tôi không tốt lắm, chắc là không có ai đến đâu.”
“Haiz không sao mà” Tưởng Yến Bạch cười khoác vai cậu: “Ba chúng ta chụp chung cũng vậy thôi.”
“Đúng đó, chúng ta cũng coi như là người nhà mà.” Hai người bạn cùng phòng bên cạnh cười đáp lời.
“Được.” Mộ Tại Dã cười: “Vậy lát nữa chúng ta cùng chụp.”
“Mấy cậu đi chụp với cô chú đi, họ đợi một lúc rồi đó.” Mộ Tại Dã nhìn các vị phụ huynh đang chờ đợi phía sau họ, nhắc nhở.
“Được, vậy cậu đợi chúng tôi nhé.” Tưởng Yến Bạch vỗ vai cậu, cầm lấy mũ của mình đi tìm ba mẹ.
Mộ Tại Dã tìm một chỗ râm mát tránh nắng, khoanh chân ngồi trên đất, mở hộp thoại WeChat ra, những từ trong khung nhập liệu gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ, cuối cùng vẫn không gửi đi.
Mộ Tại Dã cúi đầu, trong lòng không thể kìm nén được cảm giác thất vọng.
“Ngồi đây làm gì thế?”
Giọng nói quen thuộc vang lên, Mộ Tại Dã lập tức ngẩng đầu.
Người vừa nghĩ đến giây trước, giây sau đã xuất hiện trước mặt mình.
Mộ Tại Dã kinh ngạc mở to mắt.
“Chu Minh Dự!” Cậu nhanh chóng bật dậy: “Sao anh lại đến?”
“Tôi đến dự lễ tốt nghiệp của cậu chứ sao.” Chu Minh Dự cười lắc bó hoa trên tay: “Cậu không muốn tôi đến à?”
Mộ Tại Dã cười nhìn anh, rồi lao thẳng vào lòng anh như bốn năm trước.
Chu Minh Dự vững vàng đỡ lấy cậu.
“Tôi muốn chứ.” Mộ Tại Dã ôm cổ anh, đầu tựa vào vai anh, trên mặt mang theo nụ cười, nhưng mắt lại lặng lẽ đỏ hoe.
“Gặp anh tôi vui lắm.”