Chương 33: Đau quá

Những chữ kia tựa như đang giương nanh múa vuốt, chỉ cần nhìn cũng có thể cảm nhận được oán khí ngút trời, Vương Lai Phúc sợ đến mức tay run lên: "Đây… đây… đây là có oan tình sao?"

Hoắc Tuần trầm giọng đáp: "Thần đã sai người điều tra thân phận những kẻ này, bọn họ không hề quen biết nhau, gần như đều là dân chạy nạn từ Giang Nam đến."

Nhắc đến Giang Nam là một chủ đề nhạy cảm, Hoắc Tuần không nhịn được liếc nhìn Giang Tẫn Đường, nhưng phát hiện y dường như không hề để tâm đến lời mình nói. Ánh mắt có chút đờ đẫn dừng lại trên những thi thể kia, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

"Không còn manh mối nào khác sao?" Tuyên Lan có chút không vui, liếc Hoắc Tuần một cái hắn cứ chăm chăm nhìn Giang Tẫn Đường làm gì? Chẳng lẽ ngay cả vị thống lĩnh cấm quân trung thành tận tụy cũng bị Giang Tẫn Đường thu phục rồi sao?

Hoắc Tuần cũng không hiểu ý tứ trong ánh mắt của hoàng đế, chỉ theo bản năng cảm nhận được sự lạnh lẽo ẩn chứa trong đó, liền vội vàng thu lại tầm mắt, nói: "Thần bất tài… tạm thời chỉ điều tra được đến đây."

Tuyên Lan dường như định tự mình xem xét thi thể, Vương Lai Phúc vội vàng can ngăn: "Bệ hạ không thể! Những người này chết quá thê thảm, chỉ e sẽ ảnh hưởng đến long thể!"

Tuyên Lan khẽ cười nhạt: "Trẫm là thiên tử, nếu trên đời thực sự có quỷ, thì cũng phải tránh xa trẫm mà đi."

Giang Tẫn Đường vừa hoàn hồn thì nghe thấy thiếu niên kia nói đầy ngạo nghễ, hắn lặng lẽ nhìn Tuyên Lan một cái, sau đó dựa vào tường ho khan hai tiếng. Ánh mắt lạnh nhạt rơi trên thi thể đang bị gió thổi bay tấm vải che.

Lúc này, Sơn Nguyệt rốt cuộc nhớ ra điều gì đó, lập tức nổi da gà, khẽ cất giọng: "Chủ tử..."

Giang Tẫn Đường nhẹ nhàng lắc đầu, ra hiệu chờ về rồi nói sau. Sơn Nguyệt liền im lặng không nói nữa.

Tuyên Lan từ nhỏ đã được lập làm Thái tử, lại là đứa con duy nhất còn sống sót của tiên đế, vô cùng được sủng ái. Dù sau khi tiên đế băng hà, hắn vẫn là quân chủ trên danh nghĩa, không ai dám bạc đãi. Nói hắn lớn lên trong hủ mật cũng chẳng sai, nhưng với những chuyện thế này, hắn không hề sợ hãi, thậm chí còn có phần thờ ơ, tùy ý lật xem mấy thi thể.

Ngược lại, Vương Lai Phúc đứng bên cạnh thì mặt mày tái nhợt, không còn chút huyết sắc.

"Thi thể này..." Tuyên Lan nheo mắt, vẫy tay gọi: "Hai người đến đây."

Hai cấm quân lập tức bước lên: "Bệ hạ."

Tuyên Lan ra lệnh: "Đem thi thể này xuống."

Hai cấm quân không hỏi nhiều, lập tức đem thi thể đem xuống.

Thi thể là một nam nhân lớn tuổi, sau khi được đặt xuống đất, Tuyên Lan lại ra lệnh cởϊ áσ của người đó ra. Trên l*иg ngực xanh tím hiện rõ những vết thương lớn nhỏ chằng chịt, toàn bộ đều do đao kiếm gây ra.

"Là người từng đi lính." Tuyên Lan từ trên cao nhìn xuống thi thể: "Nhìn vết đao này, có vẻ như là loan đao của người Man ở biên cương. Người này hẳn là một cựu binh đã cởi giáp về quê. Thông báo cho Tần Tư, bảo hắn điều tra xem có ai giống như vậy không."

"Rõ." Hoắc Tuần ôm quyền nhận lệnh.

Tuyên Lan dùng khăn tay chậm rãi lau khô tay, bỗng nhiên quay sang nhìn Giang Tẫn Đường người từ nãy đến giờ vẫn giữ im lặng: "Chuyện này, Cửu Thiên Tuế thấy thế nào?"

Giang Tẫn Đường nhoẻn miệng cười, nói: "Bệ hạ quan sát tỉ mỉ, nhìn rõ mọi việc, hẳn là chẳng mấy chốc sẽ điều tra ra manh mối, thần ngu dốt, không nhìn ra được điều gì."

Câu trả lời cực kỳ qua loa, tâm trí y rõ ràng không đặt vào chuyện này, khiến ánh mắt Tuyên Lan thoáng trầm xuống. Hắn nói: "Nếu đã vậy, liền trở về đi."

Vương Lai Phúc đi trước dẫn đường, còn Giang Tẫn Đường đã mệt mỏi đến cực điểm, phải nhờ Sơn Nguyệt dìu từng bước chậm rãi đi xuống cầu thang.

Tuyên Lan đứng ở cửa lầu, nhìn tốc độ chậm rì như rùa bò của Giang Tẫn Đường mà cười nhạo, đợi đến khi y xuống dưới an toàn, Tuyên Lan mới xoay người rời đi.

Vương Lai Phúc hỏi: "Bệ hạ, hồi cung sao?"

Tuyên Lan vốn định gật đầu, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, bèn dừng bước, xoay người nhìn Giang Tẫn Đường: "Đứa nhỏ Tần Tang kia, hẳn là đã đến Quốc Tử Giám rồi nhỉ?"

Mặc dù tâm tư của Tuyên Lan không hoàn toàn trong sáng, nhưng không thể phủ nhận rằng Quốc Tử Giám đúng là nơi có thể mang lại nền giáo dục tốt nhất cho Tần Tang, đồng thời giúp cậu hòa nhập với chốn phồn hoa kinh thành. Vì vậy, Giang Tẫn Đường đã chuẩn bị sẵn bút nghiên và giấy mực, sáng sớm liền để Giản Viễn Gia đích thân đưa Tần Tang đến Quốc Tử Giám.

Nghe Tuyên Lan hỏi, Giang Tẫn Đường đáp: "Ừm, đã đi rồi."

Tuyên Lan khẽ cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Tần Tang đến nơi đó không quen biết ai, tuổi lại còn nhỏ, Cửu Thiên Tuế không lo lắng sao?"

Giang Tẫn Đường bỗng nhiên có linh cảm chẳng lành, cảm thấy Tuyên Lan tám phần là định giở trò, quả nhiên, ngay sau đó, hắn nói: "Không bằng trẫm cùng Cửu Thiên Tuế đi xem hắn một chuyến đi?"

"……"

Giang Tẫn Đường hoàn toàn không hiểu nổi.

Y là nghĩa phụ trên danh nghĩa của Tần Tang, quan tâm Tần Tang cũng bình thường, nhưng Tuyên Lan thì sao? Hắn lại đang tính toán chuyện gì đây? Chẳng lẽ là muốn thử xem mức độ coi trọng của y đối với Tần Tang?