Chương 30: Sấm mùa xuân

Giang Tẫn Đường mỉm cười, nói: “Bệ hạ quan tâm thần như thế, làm thần thụ sủng nhược kinh, để không cô phụ phần thưởng thức này của bệ hạ, thần sẽ bảo vệ bản thân thật tốt.”

Tuyên Lan vừa muốn nói gì đó, chợt nghe bên ngoài sấm mùa xuân vang lên từng trận, lại đổ mưa.

Vương Lai Phúc ai da một tiếng, đẩy cửa ra ngoài liền thấy mưa càng lúc càng lớn, giây lát đã như tầm tã, mưa phần phật nện trên mặt đất nổi lên đầy bọt nước.

Sắc trời đã tối sầm, mưa lại to như thế, Vương Lai Phúc vẻ mặt đau khổ nói: “Bệ hạ, như này sợ là trong chốc lát không hồi cung được.”

Giang Tẫn Đường thong thả ung dung uống ngụm trà, mặt mày rũ xuống mang theo vài phần chán ghét, ôn nhu nói: “Mưa này sợ là sẽ càng lúc càng lớn, bệ hạ vẫn là nhanh chóng hồi cung, lại đợi chút nữa, cửa cung sẽ đóng lại.”

Tuyên Lan: “...”

Hắn chưa thấy thần tử nào lòng muông dạ thú như Giang Tẫn Đường, bên mưa to to như thác đổ, trời tối đen, Giang Tẫn Đường lại đuổi hắn hồi cung?!

Tuyên Lan tức giận cười, hắn quăng cho Vương Lai Phúc một cái đưa mắt ra hiệu. Vương Lai Phúc liền hiểu, cười nói: “Mưa lớn như vậy, nếu hồi cung bệ hạ có thể bị cảm lạnh, long thể bệ hạ an khang có quan hệ với lê dân thiên hạ, không thể bị tổn hại, chi bằng.... Ở nơi này của Cưu thiên tuế nghỉ tạm một đêm?”

Tuyên Lan thở dài: “Như thế nào có thể quấy rầy Cửu thiên tuế chứ, vẫn là trở về thôi.”

Vương Lai Phúc nhanh chóng ngăn cản: “Bệ hạ! Xin người bảo trọng long thể a!”

Mày Giang Tẫn Đường chậm rãi nhăn lại.

Tuyên Lan cho dù đội mưa về cung cũng được, đều không nghĩ ở nơi này của Giang Tẫn Đường, nhưng là hắn thích bộ dạng y không cao hứng. Nếu có thể khó xử Giang Tẫn Đường hắn không ngại ở lại chỗ này một đêm, thấy y quả nhiên không vui Tuyên Lan liền xách áo đi ra cửa: “Chút phong hàn có là gì.”

Vương Lai Phúc khẩn thiết nhìn về phía Giang Tẫn Đường: “Cửu thiên tuế! Ngài mau khuyên nhủ bệ hạ đi!”

Giang Tẫn Đường: “...”

Đau đầu.

Nếu hôm nay y thật sự để Tuyên Lan đội mưa hồi cung, ngày mai trong kinh thành có thể truyền ra lời đồn y khởi binh tạo phản còn hành thích vua.

Y thở dài, nói: “Bệ hạ, hôm nay liền nghỉ tạm ở phủ thần đi.”

Tuyên Lan thu hồi cái chân đang treo trên ngạch cửa nửa ngày không bước ra khỏi của mình lại, giả mù sa mưa nói: “Quá phiền toái Cửu thiên tuế.”

Xem bộ dáng ta đây của Tuyên Lan, Giang Tẫn Đường nhịn xuống xúc động muốn đánh hắn, nói: “Không phiền toái, đây là vinh hạnh của thần.”

“Nếu Cửu thiên tuế đã có lòng, vậy trẫm liền ở lại.” Tuyên Lan nước chảy mây trôi ngồi lại ghế, uống một ngụm trà nóng, nhàn nhã tự tại phản phất như chính mình đang ở Càn Nguyên điện.”

“....” Giang Tẫn Đường nhắm mắt lại, chuyển mắt về phía Sơn Nguyệt: “Đi dọn dẹp Giáng Vũ Uyển đi.”

Sơn Nguyệt đáp ứng, xoay người phân phó hạ nhân.

Tuy rằng Thiên Tuế Phủ chỉ có một chủ nhân là Giang Tẫn Đường, nhưng các sân khác cũng được quét tước sạch sẽ, không bao lâu Sơn Nguyệt tự mình mang theo Tuyên Lan đi qua Giáng Vũ Uyển cạnh bên, Giang Tẫn Đường cũng thoải mái được một ít.

Chỉ tiếc hôm nay đã định là y không thể thanh tịnh.

Chân trước Tuyên Lan rời đi không lâu, phía sau lại có một vị khách không mời mà đến.

Hạ nhân tới thông báo thấy sắc mặt Giang Tẫn Đường lạnh xuống, trong lúc nhất thời không dám động đậy.

Giang Tẫn Đường lạnh lùng nói: “Không gặp.”

Hạ nhân do dự một chút, vẫn nói: “Nhưng An Vương điện hạ nói, hắn biết sự tình ở Yết Cổ Lâu.”

Giang Tẫn Đường cứng lại.

Y mím môi, nói: “Cho hắn vào.”

Hạ nhân như được đại xá, nhanh chóng chạy đi.

Tuyên Khác hôm nay mặc một thân y phục màu xanh ngọc thêu mây vân cẩm, hắn vốn đã trắng lại mặc tươi sáng như vậy giống như một tia sáng đẩy màn mưa âm trầm đi qua, nhìn có vẻ ngọc thụ lâm phong, lỗi lạc ôn nhu.

Hắn đứng dưới mái hiên thu ô vào, mang theo gió lạnh tiến vào, thấy thân ảnh Giang Tẫn Đường lạnh băng dưới ánh nến, cười cười: “Ta gần đây không có đắc tội ngươi, ngươi lại làm sao vậy?”

Ngữ khí thân mật, người không biết còn tưởng rằng hai ngươi dường như có quan hệ rất tốt.

Bọn hạ nhân đều thức thời lui xuống, Giang Tẫn Đường lãnh đạm nói: “Vô sự bất đăng tam bảo điện*, điện hạ hôm nay đến tìm ta là vì chuyện gì?”

*Vô sự bất đăng tam bảo điện: không có chuyện sẽ không đến cửa hỏi thăm.



“Cũng không phải chuyện gì lớn.” Tuyên Khác nhìn sắc trời bên ngoài, nói: “Chính là thấy sấm mùa xuân, gió lớn mưa nhiều, nhớ tới ngươi sợ đêm mưa, nên đến xem ngươi.”

Giang Tẫn Đường cười khẽ một tiếng: “Điện hạ nhớ lầm rồi.”

“Trường Ninh.” Âm thanh Tuyên Khác ôn nhu nói: “Vẫn là ngươi khi còn nhỏ đáng yêu hơn, sợ sét đánh liền sẽ trốn vào trong lòng tỷ tỷ ngươi như một con mèo con.”

Thần sắc Giang Tẫn Đường lập tức hiện nên nét chán ghét: “Ngươi không xứng nhắc đến nàng.”

Tuyên Khác nghe lời nói: “Được, ta không nhắc tới nàng.”

Giang Tẫn Đường cắn môi đến trắng bệch, y giơ tay đỡ trán, cảm giác đau nửa đầu lại ập đên.

Khi còn niên thiếu y sợ những đêm trời mưa, sợ sét đánh, hiện tại y vẫn sợ mưa đêm là bởi vì nó gợi nhớ đến pháp trường máu tươi đầy đất chín năm trước.

Trận mưa ngày xuân đột ngột đem mọi chuyện cọ rửa sạch sẽ, cũng mang đi hết thảy tâm tình của y theo.

“Trường Ninh.” Một bàn tay ấm áp đáp lên vai y, Tuyên Khác rũ mắt nhìn sắc mặt tái nhợt của y, nhẹ nhàng thở dài: “Nhiều năm trôi qua, ngươi vẫn như vậy, nếu khó chịu vì cái gì mà không nói cho ta?”

“Ta vẫn đều luôn ở đây.”

Giang Tẫn Đường cười một cái: “Điện hạ lại tự mình đa tình, người chân chính quan tâm ta có khó chịu hay không đã sớm chết hết rồi.”

“Ngươi nói như vậy, ta sẽ thương tâm.” Tuyên Khác nhẹ giọng nói: “Thời điểm ta ở Kinh Châu, không phải mỗi tháng ta đều viết thư cho ngươi sao? Chỉ là ngươi chưa từng hồi âm.”

“Những lá thư đó à…” Giang Tẫn Đường nâng mắt, lộ ra con ngươi đen nhánh, “Có lẽ là bị hạ nhân trong bếp cầm đi nhóm lửa rồi?”

Rốt cuộc ánh mắt của Tuyên Khác cũng lạnh đi, hắn nói: “Trường Ninh, ngươi đang cố chọc giận ta sao?”

“Ta bất quá chỉ nói thật mà thôi.” Giang Tẫn Đường đẩy hắn ra, “Tuyên Khác, ta cảm thấy con người ngươi thật giả tạo, người đều đã chết nhiều năm như vậy, ngươi còn muốn giả dạng thâm tình chân thành…. Cho ai xem?”

Tuyên Khác cong khóe môi lên: “Ngươi không phải còn sống sao, đương nhiên là cho ngươi xem.”

Giang Tẫn Đường đột nhiên đứng lên.

Dưới ánh đèn hai người thật sự rất gần nhau, người bên ngoài không nhìn thấy rõ sẽ nghĩ hai người đang đứng rất thân mật, ánh mắt Giang Tẫn Đường lại lạnh băng không có một chút độ ấm: “Ngươi muốn chọc giận ta… như thế nào, ngươi rất muốn ta ở chỗ này đưa ngươi xuống lòng đất chuộc tội sao?!”

Mỹ nhân là mỹ nhân, cho dù có nóng giận cũng rất thu hút ánh mắt.

Ánh mắt Tuyên Khác tối sầm lại, ôm bả vai y, nhẹ giọng nói: “Trường Ninh, ta thật sự là muốn tới bồi người, ngươi nghe đi, bên ngoài đang có sấm.”

Giang Tẫn Đường vừa định đẩy hắn ra, chợt nghe ngoài cửa có âm thanh vang lên, tựa hồ có thứ gì đó va vào thềm cửa, Giang Tẫn Đường ngẩn ra, Tuyên Khoát đã bước ra ngoài cửa, chỉ thấy một miếng ngọc bội bị đánh rơi, không có nửa bóng người.

Hắn đem ngọc bội nhặt lên, là dương chi bạch ngọc, mặt trên khắc phù điêu ngũ trảo bàn long, tua trụy tơ vàng, vừa thấy liền biết chính là đồ vật hoàng gia.

Giang Tẫn Đường thật lâu không nghe thấy động tĩnh, đi ra hai bước hỏi: “Là ai?”