Thấy tình thế có phần gượng gạo, Lục Nam Nguyệt đưa tay vỗ nhẹ vai Lâm Tri Thanh: “Nên tra xét từ đâu? Hôm nay chúng ta đều nghe ngươi sắp đặt.”
Ánh mắt Lâm Tri Thanh khẽ động. Đêm qua nàng đã nghĩ qua, cửi chuông thì phải do người buộc chuông.
Trong chuyện này, chỉ có nguyên chủ và đường tỷ là hai người bị hại.
Tất nhiên bây giờ nàng không thể tìm nguyên chủ mà hỏi lại quá trình xảy ra, chỉ có thể bắt đầu từ đường tỷ.
Manh mối nàng có được vốn đã ít ỏi, hơn nữa Bích Lạc lại cứng miệng, theo lời Mộc thẩm, đêm qua người Lâm gia đã thẩm vấn suốt một đêm mà vẫn chẳng hỏi ra được điều gì.
Bởi vậy, mục tiêu đầu tiên của nàng là tìm được nha hoàn thân cận bên cạnh đường tỷ để hiểu rõ tình hình.
Mục tiêu thứ hai chính là điều tra xem đường tỷ rốt cuộc đã trúng phải loại độc gì.
Lâm Tri Thanh nói ý nghĩ của mình ra, mọi người đều rất đồng tình.
Xác định được mục tiêu, bọn họ liền tiến về viện của Lâm Ương Ương.
Lâm Tri Thanh cũng mang theo Mộc thẩm.
Dù Mộc thẩm đã giới thiệu sơ lược cho nàng về tình huống trong phủ Lâm gia, nhưng chỉ dựa vào bản thân nàng thì rất có thể sẽ xảy ra tình trạng nhớ tên không khớp mặt người.
Hơn nữa, nếu liên quan đến bọn nha hoàn thị vệ, nếu được người đã ở Lâm gia mấy chục năm như Mộc thẩm trợ giúp, nàng có thể bớt đi rất nhiều phiền toái.
Giang Lưu Quân, Lục Hoài và Lâm Thập An rất nhanh liền nhập vai, suốt dọc đường không ngừng quan sát bốn phía, cảnh giác vạn phần.
Mấy người họ chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của đám hạ nhân đang bận rộn, nhưng ai nấy đều giả như không nghe không thấy.
Chẳng bao lâu, họ đã tới bên ngoài viện của Lâm Ương Ương.
Ở đây, thị vệ canh gác nhiều gấp mấy lần những nơi khác, hiển nhiên Lâm Tòng Lễ vẫn rất coi trọng nữ nhi này.
Vừa tới cửa, liền thấy một tiểu nha hoàn mặt tròn mắt hạnh bưng một chậu nước đi ra.
Trông thấy mấy người Lâm Tri Thanh, trong mắt nha hoàn ấy thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó tức giận trừng mắt lườm nàng một cái, rồi quay người bước vội trở vào.
Ánh mắt Lâm Tri Thanh thoáng chạm qua Mộc thẩm, sau đó liền rời đi.
Theo lời Mộc thẩm nói trước đó, nha hoàn kia hẳn chính là tiểu tỳ thân cận bên đường tỷ, tên Tiểu Thúy.
Nàng hiểu rõ, Tiểu Thúy bởi chuyện của Lâm Ương Ương mà đổ hết oán giận lên người mình, mới thất lễ như thế, nên cũng chẳng để bụng.