"Vậy thì tốt. Ta và huynh muội Lục gia đều ở đây, để Thanh nhi an lòng." Giọng hắn vẫn hiền lành, nghe vào rất dễ khiến người ta tin cậy.
"Đa tạ Giang thế tử." Mộc thẩm nhẹ giọng hồi đáp.
Chờ tiếng bước chân dần xa, Lâm Tri Thanh đứng dậy, vẫy tay gọi Mộc thẩm đến gần.
Vừa rồi rõ ràng Mộc thẩm có ý che chở nàng, chắc bà vẫn còn phân vân đối với việc nàng nói mất trí nhớ,.
Quả nhiên, nghe Lâm Tri Thanh gọi, Mộc thẩm có hơi do dự, nhưng rồi vẫn chậm rãi bước theo.
Lâm Tri Thanh đi vào nội thất, kéo cổ áo xuống, lộ ra một bên vai.
Trên làn da trắng mịn, lộ rõ một vết bớt đỏ nổi bật.
Mộc thẩm vừa liếc qua liền sững người, vành mắt đỏ hoe: "Tiểu thư, ngài... quả nhiên là..."
Bà chưa kịp nói hết lời, nhưng Lâm Tri Thanh đã hiểu rõ.
Dù dung mạo và vóc dáng của một người có giống đến đâu, ngay cả vết bớt cũng giống trước kia như đúc, nhưng ánh mắt và khí chất lại hoàn toàn khác biệt, nếu không phải vì mất trí, thì không có lời giải thích nào hợp lý hơn.
"Phải, ta thực sự mất trí rồi." Lâm Tri Thanh kéo cổ áo lên, thản nhiên nói:
"Có thể ta đã bị đập đầu vào đâu đó ở chỗ của đường tỷ hoặc ăn phải thứ gì đó mới dẫn tới mất trí nhớ. Nhưng khi ta vừa tỉnh lại, liền phải đối diện với việc bị thẩm tra, thực sự không rảnh suy xét quá nhiều."
"Tiểu thư, đều là ta vô dụng!" Giọng Mộc thẩm run rẩy, nước mắt ròng ròng: "Chẳng những để ngài phải chịu oan khuất lớn như thế, còn mất cả ký ức... ta có lỗi với lão gia và phu nhân!"
Lâm Tri Thanh hé miệng, định nói vài lời an ủi, nhưng lại chẳng biết nên nói gì.
Bởi chỉ có nàng mới rõ ràng, Lâm Tri Thanh trước kia... đã "chết".
Vĩnh viễn... không thể trở lại nữa.
Mộc thẩm khóc suốt một khắc đồng hồ mới dần dần ngừng lại.
Lâm Tri Thanh vốn định mở miệng an ủi, nhưng không ngờ Mộc thẩm lại chủ động nắm lấy tay nàng: “Tiểu thư, chuyện người mất trí tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài!”
“Bọn họ hận không thể thấy người chết, nhất định sẽ mượn cớ này mà làm to chuyện.” Mộc thẩm nghiến chặt răng.
Lâm Tri Thanh gật đầu.
Người Lâm gia đối với sống chết của nàng vốn chẳng mấy để tâm, nếu không cũng đã nhận ra hiện tại trong thân thể này đã đổi một linh hồn khác.
Nhưng lúc này, quan trọng hơn lại là chuyện khác.
“Mộc thẩm, sau khi ta mất trí thì chẳng nhớ được điều gì, nếu muốn vượt qua ba ngày này, e rằng sẽ rất khó.”