Chương 17

"Ừm." Lâm Tri Thanh khẽ gật đầu.

"À, được... được." Mộc thẩm lúc này mới hoàn hồn, đưa tiễn hai người một đoạn.

Nhân lúc Mộc thẩm đang tiễn khách, Lâm Tri Thanh liền bước vào phòng ở của nguyên chủ, quan sát tỉ mỉ một lượt.

Đưa mắt nhìn quanh, gian phòng không lớn, bày trí cũng vô cùng đơn sơ, có lẽ bởi quá ít vật dụng nên càng toát ra vẻ lạnh lẽo.

Nơi này không đến nỗi nghèo nàn, nhưng cũng đủ cho thấy xưa nay nguyên chủ ở Lâm gia không được coi trọng.

Nghĩ cũng phải, phụ mẫu mất sớm, không người nương tựa, lại mang trên mình tội danh "thông đồng với địch phản quốc" do phụ thân để lại, Lâm gia hận nguyên chủ còn chưa kịp, sao có thể xem nguyên chủ như tiểu thư thật sự?

Nhìn quanh một lượt, nàng liền đóng cửa phòng lại, kiểm tra thân thể "của mình".

Chưa được bao lâu, liền nghe bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Cửa phòng bị đóng lại một cách mạnh mẽ, Mộc thẩm lập tức nhìn thẳng vào đôi mắt xa lạ của Lâm Tri Thanh, tay siết chặt vạt áo, giọng run rẩy: "Ngươi... rốt cuộc là ai!?"

Thấy động tác ấy, Lâm Tri Thanh cúi đầu thu mắt.

Nàng hiểu rất rõ, việc Mộc thẩm không vạch trần nàng trước mặt Lục Nam Nguyệt cho thấy bà cũng chẳng muốn làm ầm lên.

Nếu vậy thì dễ xử lý hơn nhiều.

"Ta đích thực là Lâm Tri Thanh." Nàng cố làm cho giọng nói của mình mang theo một chút mông lung: "Chỉ là... ta đã mất trí nhớ."

Lời này vốn là cái cớ nàng đã chuẩn bị sẵn phòng khi có chuyện bất trắc.

Bởi không mang theo ký ức của nguyên chủ, lời nói cử chỉ rất dễ để lộ sơ hở.

Mà sự hoài nghi của Mộc thẩm là một mối nguy không nhỏ, song đồng thời cũng là một cơ hội quý báu.

Một cơ hội để tìm hiểu về nguyên chủ, về Lâm gia, về thế giới xa lạ này.

Thân thể này đích thực là của nguyên chủ, vậy thì lý do mất trí nhớ là hợp tình hợp lý nhất.

"Mất trí nhớ?" Giọng Mộc thẩm bất giác cao vυ"t: "Sao có thể như thế được?"

Nhận ra bản thân thất thố, gương mặt bà thoáng hiện vẻ bối rối, rồi thấp giọng nói tiếp: "Mới chỉ mấy canh giờ trôi qua, ta nghe nói bọn họ cũng không dùng hình tra khảo tiểu thư, sao tự dưng lại mất trí nhớ được?"

"Có lẽ là vì..." Lâm Tri Thanh vừa định mở miệng thì chợt vang lên tiếng gõ cửa, tiếp theo là giọng nói trầm ổn của Giang Lưu Quân: "Thanh nhi, ta vừa nghe thấy có động tĩnh, trong phòng xảy ra chuyện gì sao?"

Lâm Tri Thanh mím môi, nhìn sang Mộc thẩm.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt Mộc thẩm tái nhợt, song giọng nói lại cố tình mang theo chút tươi cười: "Giang thế tử, tiểu thư nhà ta vẫn an ổn."