"Tiểu thư, rốt cuộc người cũng trở về rồi, làm ta lo chết đi được!" Vừa bước chân vào sân, giọng nói gấp gáp của một người ăn mặc giống ma ma đã truyền tới: "Con tiện tỳ Bích Lạc kia ngày thường giả vờ hiền lành, ai ngờ trong lòng lại toàn là tâm địa rắn rết! Nó lại dám vu hãm người!"
"Nếu không bị đám người trời đánh kia ngăn lại, ta nhất định đã ra tay dạy cho nó một trận ra trò!"
Ma ma mắng chửi Bích Lạc một hồi, sau đó lại đưa tay vỗ ngực thở phào: "May mà tiểu thư bình an vô sự. Lúc đó ta thấy tình huống không ổn, vội đi tìm Nam Nguyệt tiểu thư, cuối cùng cũng làm nên việc, trời xanh có mắt, trời xanh có mắt!"
Vậy, người trước mặt chính là "Mộc thẩm" trong lời của Lục Nam Nguyệt?
Lâm Tri Thanh khẽ mỉm cười: "Ta không sao."
Nghe vậy, Mộc thẩm lập tức chắp tay cầu khấn, sau đó xúc động bước lên muốn đỡ nàng.
Thế nhưng, khi ánh mắt hai người chạm nhau, động tác của Mộc thẩm bỗng khựng lại, bàn tay dang ra liền rũ xuống.
Động tác ấy... Lâm Tri Thanh lập tức nhận ra lông mày bên phải của Mộc thẩm hơi nhướng lên.
Theo nghiên cứu tâm lý học, khi một người có hành động như vậy, có đến tám phần là trong lòng đang sinh nghi.
Nghi ngờ điều gì?
Trên người nàng, thứ đáng để nghi ngờ, chỉ có thể là... thân phận!
Ấy... chẳng phải xuyên không đều có "hào quang che giấu thân phận" sao? Quả nhiên, mấy truyện ngôn tình kia toàn là gạt người!
Với người quen thân mà nói, chỉ một biến đổi nhỏ trên người đối phương cũng có thể nhận thấy rõ ràng.
Huống chi, nàng đây là đổi cả một cái linh hồn.
Mộc thẩm vừa rồi chỉ thoáng nhìn vào mắt nàng, hẳn là từ sắc mặt hoặc điều gì khác mà nhận ra nàng không phải là nguyên chủ.
Ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, là nơi phản chiếu rõ ràng nhất tính tình, tâm cảnh cùng mọi thứ thuộc về bản ngã con người.
Nàng và nguyên chủ đương nhiên khác biệt về nhiều điều, mà người trước mặt này e rằng là người quen thuộc với Lâm Tri Thanh nhất, chỉ liếc qua ánh mắt đã biết nàng không phải là tiểu thư của mình.
Tình thế như này, phải ứng phó ra sao...
Tuy ngoài mặt Lâm Tri Thanh đứng yên bất động, nhưng trong tâm đã nhanh chóng nghĩ ra không ít đối sách.
Lục Nam Nguyệt thấy chủ tớ hai người nhìn nhau trầm mặc, lại tưởng rằng bọn họ xúc động bởi chuyện tai qua nạn khỏi.
Nàng ấy nhẹ vỗ vai Lâm Tri Thanh, khẽ nói: "Hôm nay Mộc thẩm đã vất vả chạy ngược xuôi vì ngươi, cũng không dễ dàng gì. Ngươi cứ yên tâm, ta đã nói rõ với phụ thân rồi, đêm nay ta và Tiểu Hoài sẽ ở tạm ở Thiên viện. Nếu có việc gì, cứ bảo Mộc thẩm đến tìm chúng ta."