Doãn Tú Anh là một bác sĩ phẫu thuật đã mất giấy phép hành nghề, sống vất vưởng tại khu biên giới Bắc Shan hỗn loạn để tìm kiếm đứa em trai mất tích. Vào một đêm mưa tầm tã, cô bị họng súng đen ngòm d …
Doãn Tú Anh là một bác sĩ phẫu thuật đã mất giấy phép hành nghề, sống vất vưởng tại khu biên giới Bắc Shan hỗn loạn để tìm kiếm đứa em trai mất tích.
Vào một đêm mưa tầm tã, cô bị họng súng đen ngòm dí vào lưng rồi bị ép lên xe, đưa đến dinh thự biệt lập trên đồi của nhà họ Tưởng.
Chủ nhân căn nhà là Tưởng Kính Chi, hắn ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, máu từ vết đạn bên hông nhuộm thẫm cả sơ mi trắng hắn đang mặc trên người.
Cô cứ ngỡ đó là lần đầu tiên họ gặp nhau. Nhưng thực ra không phải.
Lần đầu tiên là ba năm trước, tại phiên tòa tước giấy phép hành nghề của cô ở Đại học Y.
Khi đó, cô đứng giữa vòng vây chỉ trích, nhưng tấm lưng thon gầy ấy thẳng tắp, ánh mắt quật cường, không rơi dù chỉ một giọt lệ.
Ở hàng ghế dự thính cuối cùng, Tưởng Kính Chi xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái, ánh mắt sắc lạnh nhìn chăm chăm vào bóng lưng cô độc ấy.
Hắn bất chợt cảm thấy thích.
Đúng rồi, hắn vốn là một người rất thích một thứ gì đó đẹp đẽ nhưng đang trên đà vụn vỡ.
Đêm đó tại Bắc Shan, sau khi khâu xong vết thương, Doãn Tú Anh rửa tay dưới vòi nước lạnh. Tưởng Kính Chi tiến lại gần, dùng khăn sạch lau từng ngón tay thon dài của cô, động tác tỉ mỉ như đang lau một món đồ cổ quý giá.
"Cứu tôi một mạng, tôi trả cô một ân tình."
Hắn nói, giọng trầm đυ.c, có lẫn mùi thuốc lá.
Doãn Tú Anh cần quyền lực của hắn để tìm người. Tưởng Kính Chi cần một người vợ có cuộc đời sạch sẽ để che mắt chính quyền trong đợt thanh trừng sắp tới.
Một bản hợp đồng hôn nhân ra đời.
Tưởng Kính Chi cho cô tất cả: tiền tài, danh vọng, sự bảo vệ tuyệt đối. Hắn dung túng cô, nuông chiều cô và biến cô thành "Tưởng phu nhân" khiến cả Hắc đạo phải cúi đầu.
Nhưng cái giá phải trả là tự do của cô.
Hắn kiểm soát từng hơi thở của cô. Hắn ngang nhiên cắt đứt mọi mối quan hệ của cô. Hắn muốn cô chỉ nhìn thấy hắn, dựa dẫm vào hắn, sống vì hắn.
Năm thứ ba của cuộc hôn nhân, Doãn Tú Anh tìm thấy bằng chứng em trai mình đã chết từ lâu, Tưởng Kính Chi là kẻ đã giấu nhẹm tin tức đó để giam cầm cô.
Cô gõ cửa thư phòng, đặt lên bàn một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên.
"Tưởng Kính Chi, vai diễn kết thúc rồi. Chúng ta ly hôn đi."
Tưởng Kính Chi đang lau súng. Hắn dừng tay, tháo mắt kính xuống để lộ đôi mắt hẹp dài u tối.
Hắn không tức giận mà chỉ khẽ cười nhạt: "Tiểu Doãn à, em ngây thơ quá."
Hắn cầm tờ đơn ly hôn, châm lửa đốt cháy rụi ngay trước mặt cô.
Tưởng Kính Chi biết cô không còn yêu hắn, thậm chí cô còn hận hắn đến thấu xương.
Nhưng không sao cả.
Đêm hôm ấy, hắn ôm chặt cô trong lòng, mặc kệ cô giãy giụa đến mức cào rách da thịt hắn. Hắn thì thầm vào tai cô những lời âu yếm điên loạn nhất: "Em muốn đi đâu vậy? Địa ngục cũng là nhà của chúng ta mà, ngoan nào, ngoan..."
Sáng hôm sau, người hầu trong nhà thấy cửa sổ phòng ngủ đã được hàn kín bằng những song sắt hoa văn tuyệt đẹp...
[Lịch ra chương cố định: 8h 14h 20h hằng ngày]
[Truyện viết theo văn phong thuần Trung (Do mình là một người đam mê ngôn tình hắc đạo Trung), bối cảnh ở Bang Shan (Bắc Shan) là bang lớn nhất Myanmar, nằm ở phía đông bắc, giáp Trung Quốc, Lào và Thái Lan. Nơi đây là vùng nông thôn với địa hình đồi núi, nổi tiếng với sự đa dạng sắc tộc (người Shan chiếm đa số), các nhóm vũ trang, sản xuất thuốc phiện, và các thành phố chính như Lashio, Taunggyi.]
Hóng sốp ra chương mới😌