Chương 6: Vết Thương Cũ
Sau khi rời khỏi tòa nhà Lâm Thị, An Nhiên lái xe như một cái máy. Cô không nhớ mình đã băng qua bao nhiêu con phố, không nhớ cả việc đèn tín hiệu là đỏ hay xanh. Chỉ có câu nói cuối cùng của Lâm Kỳ cứ vang vọng trong đầu:
> "Hoặc là em ngoan ngoãn ở bên tôi… hoặc là tôi sẽ khiến em không thể trốn thoát nữa."
Đó không phải là lời tỏ tình. Mà là một lời tuyên bố — lạnh lùng và đầy quyền uy.
Cô dừng xe trước một quán cà phê nhỏ ven hồ, nơi cô từng hay lui tới những lúc cần suy nghĩ. Tiếng nhạc jazz nhẹ vang trong không gian, lặng lẽ như chính tâm trạng của cô lúc này.
Từ khi gặp lại Lâm Kỳ, mọi thứ trong cuộc sống cô như bị kéo lệch khỏi quỹ đạo. Từng hành động, từng ánh mắt, từng lời nói của người phụ nữ ấy đều khiến cô mất kiểm soát.
Cô lấy điện thoại, mở lại đoạn ghi âm mà cô bí mật bật lên khi vào văn phòng Lâm Kỳ. Giọng nói trầm thấp, mang theo chút giễu cợt, vang lên đầy ám ảnh:
> “An Nhiên, em nghĩ em có thể thoát khỏi tôi sao?”
An Nhiên tắt máy. Cô biết, tiếp tục như thế này sẽ chỉ khiến mình lún sâu hơn nữa.
Cô phải tìm hiểu. Cô cần biết rõ Lâm Kỳ là ai. Và… mối liên hệ giữa họ thực sự bắt đầu từ khi nào.
---
Tối hôm đó, cô đến nhà trợ lý Tiểu Lâm, người duy nhất cô còn tin tưởng lúc này.
“Chị muốn em giúp điều tra về Lâm Kỳ sao?” Tiểu Lâm kinh ngạc, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng.
An Nhiên gật đầu. “Không phải vì tò mò. Mà là vì bản thân chị… cảm thấy có điều gì đó không đúng. Như thể… đã từng quen biết cô ta từ rất lâu rồi.”
Tiểu Lâm im lặng một lúc rồi gật đầu. “Để em thử tìm trong những hồ sơ y tế năm đó. Chị từng nằm viện hơn một tháng, chắc chắn phải có gì đó lưu lại.”
An Nhiên khẽ mỉm cười, dù lòng cô vẫn bất an.
---
Ba ngày sau.
Tiểu Lâm gửi cho cô một tập hồ sơ. Trong đó là bản sao từ bệnh viện năm xưa. Nhưng điều khiến An Nhiên kinh ngạc nhất là… tên người ký vào đơn nhận chuyển viện khẩn cấp cho cô — không ai khác ngoài Lâm Kỳ.
Tay cô run lên.
Cô ấy… thực sự là người đã cứu cô?
Dưới góc hồ sơ, còn có một dòng ghi chú ngắn: “Người thân tạm thời: Lâm Kỳ — hôn thê theo lời bệnh nhân khai trong lúc hôn mê.”
An Nhiên gần như không tin vào mắt mình.
Hôn thê?
Cô chưa từng nhớ có ai như vậy trong đời. Chưa từng nhớ rằng… mình đã từng gọi tên Lâm Kỳ trong cơn mê.
Toàn thân cô lạnh toát.
Là cô quên? Hay có người đã khiến cô phải quên?
---
Đêm đó, An Nhiên ngồi trước bàn trang điểm. Ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô trong gương.
Cô nhìn chính mình — người đang ngày càng đánh mất kiểm soát.
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, khiến cô giật mình.
Đã gần nửa đêm.
Cô do dự vài giây, rồi bước ra mở cửa.
Lâm Kỳ đứng đó.
Không nói một lời, không báo trước.
Cô ấy vẫn là vẻ lạnh lùng ấy, nhưng lần này… trong mắt cô có điều gì đó rất khác.
“Em đã điều tra tôi.” Giọng cô trầm thấp, không giận dữ, chỉ là một câu khẳng định.
An Nhiên cắn môi, không phủ nhận.
“Phải. Vì tôi không thể tiếp tục sống trong sợ hãi.”
Lâm Kỳ im lặng. Ánh mắt dừng lại trên mặt An Nhiên thật lâu, sau đó, cô bước vào nhà mà không chờ được mời.
An Nhiên định ngăn, nhưng cô ấy đã quay lại, kéo cô vào lòng.
“Em thực sự… đã quên sạch rồi sao?” Lâm Kỳ thì thầm, giọng nói lần đầu mang theo một chút đau đớn thật sự.
“Quên… chuyện gì?” An Nhiên lùi lại, nhìn thẳng vào cô.
Một khoảng lặng dài, rồi Lâm Kỳ móc từ trong áo khoác ra một chiếc vòng tay bằng da đã cũ. Mặt dây nhỏ bằng bạc khắc dòng chữ:
> “Kỳ & Nhiên - Định mệnh không lối thoát.”
An Nhiên bàng hoàng.
Cô không nhớ.
Cô thực sự không nhớ…
Lâm Kỳ đặt vòng tay vào tay cô, siết nhẹ.
“Dù em có quên… tôi cũng sẽ khiến em nhớ lại. Từng chút một.”
---