Chương 35

---

Chương 35: Giữa Lằn Ranh Giữ Và Mất

An Nhiên bước chậm trong hành lang khách sạn sang trọng, nơi ánh đèn vàng hắt lên những tấm thảm đỏ mềm như nuốt chửng bước chân người qua. Mỗi bước tiến gần căn phòng ở cuối dãy, tim cô càng siết lại.

Cô không báo trước. Không gọi. Nhưng trợ lý của Lâm Kỳ vẫn mời cô lên mà không hỏi lý do.

Như thể… tất cả đã được dự đoán từ trước.

Cánh cửa mở ra.

Lâm Kỳ đang đứng bên cửa sổ, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc xõa nhẹ, tay cầm ly whisky còn chưa uống. Ánh sáng ban chiều chiếu lên sườn mặt cô ấy, hằn rõ góc cạnh cứng cỏi và… lặng lẽ hơn bao giờ hết.

An Nhiên không ngồi xuống. Cô nhìn thẳng vào bóng lưng quen thuộc kia, giọng nói đều đều nhưng lạnh:

“Chị gặp lại Mẫn Du rồi, đúng không?”

Lâm Kỳ không quay lại. Chỉ nhấp một ngụm rượu.

“Cô ấy tìm em?”

“Không phải tìm. Là đến thẳng phim trường. Rất đúng lúc, rất tự tin.”

Lâm Kỳ đặt ly xuống bàn. Tay gác hờ lên bậu cửa. Vẫn im lặng.

An Nhiên tiến thêm một bước.

“Em không sợ chị có quá khứ. Nhưng em sợ… chị im lặng. Cứ như em chẳng có quyền được biết.”

Lúc ấy, Lâm Kỳ mới quay lại. Ánh mắt cô ấy rất trầm, nhưng không né tránh.

“Tôi đã từng yêu Mẫn Du.”

An Nhiên nín lặng.

“Cô ấy là người đầu tiên khiến tôi muốn từ bỏ quyền lực để trở thành một người bình thường. Nhưng chính vì thế, khi cô ấy biến mất… tôi không còn tin rằng tình cảm có thể giữ được bất kỳ ai.”

Giọng Lâm Kỳ khẽ trầm xuống, như thể nhắc lại một vết thương chưa lành:

“Tôi chôn ký ức đó đi. Vì nó khiến tôi yếu đuối.”

“Vậy nên chị đối xử với em như một thứ để kiểm soát?” An Nhiên buông lời, môi mím chặt. “Để chị không mất thêm lần nữa?”

Lâm Kỳ bước đến gần. Ánh mắt sâu thẳm.

“Lúc đầu là vậy. Nhưng bây giờ, tôi không còn biết mình đang cố giữ em lại, hay đang sợ chính bản thân sẽ đánh mất.”

An Nhiên khẽ cười. “Chị không biết, nhưng em thì rõ rồi.”

Cô quay đi. Nhưng chưa đến cánh cửa, Lâm Kỳ gọi:

“An Nhiên.”

Cô dừng chân.

“Dù có quay về hay không, tôi cũng sẽ không để quá khứ định đoạt hiện tại của mình nữa. Tôi thừa nhận, tôi đã sai. Nhưng em... là người duy nhất tôi muốn đúng lần này.”

An Nhiên khựng lại trong vài giây.

Rồi lặng lẽ bước ra, không nói thêm lời nào.

---

Tối hôm đó.

Mẫn Du nhận được một tin nhắn từ số cũ.

> “Tôi sẽ không gặp lại cô nữa. Đừng làm tổn thương người tôi đang cố giữ.”

Phía dưới chỉ là một chữ ký đơn giản:

— L.K.

Mẫn Du cười nhạt, gõ lại:

> “Tôi không cần gặp. Vì tôi biết rõ — người như cô, một khi thật sự chọn, thì sẽ không quay đầu.”

Cô đặt điện thoại xuống, lặng lẽ rót một ly rượu vang.

Ngoài cửa kính, trời bắt đầu mưa.

---

Còn An Nhiên, đêm đó, lần đầu tiên mở lại bản nháp email từng định gửi cho Lâm Kỳ. Cô đọc lại từng dòng, rồi xóa.

Cô không cần viết nữa.

Vì người đó, cuối cùng đã biết sợ mất cô.

---

> Tình yêu không cần hoàn hảo từ đầu. Chỉ cần đúng lúc, cả hai cùng biết hạ cái tôi xuống… là đủ.