---
Chương 34: Ký Ức Có Mùi Hoa Trắng
An Nhiên mơ.
Trong giấc mơ, cô đứng giữa một khu vườn đầy hoa nhài, trắng muốt, ngan ngát hương thơm. Từng cánh hoa rơi xuống tóc cô, lành lạnh.
Phía xa, Lâm Kỳ đang bước đến, nhưng mỗi bước lại khiến hoa dưới chân cô ấy úa tàn.
An Nhiên giơ tay ra gọi, nhưng không phát ra tiếng.
Cô chạy đến, cố gắng nắm lấy tay Lâm Kỳ, nhưng bàn tay ấy... xuyên qua như thể chỉ là ảo ảnh.
“Đừng đi,” cô thầm gọi, cổ họng nghẹn lại.
Một giọng nữ khác thì thầm phía sau:
> “Cô ấy chưa từng thuộc về em. Từ đầu đến cuối... người Lâm Kỳ nợ là tôi.”
An Nhiên choàng tỉnh.
Trán cô rịn mồ hôi. Đồng hồ báo thức chỉ 3 giờ 12 phút sáng.
Không thể ngủ tiếp được nữa.
---
Sáng hôm sau, phim trường đón một vị khách lạ. Người phụ nữ cao ráo, mặc áo sơ mi trắng và chân váy bút chì đen, đôi giày cao gót lạch cạch vang lên trên hành lang như nhịp gõ thúc ép.
An Nhiên đang ngồi hóa trang thì trợ lý chạy đến:
“Chị Nhiên, có người tên Mẫn Du đến tìm chị.”
Tay cô khựng lại trên phấn má. Mắt cô chớp nhẹ.
Cái tên ấy... đã hơn ba năm rồi chưa từng nghe lại.
Mẫn Du — người yêu cũ của Lâm Kỳ. Người phụ nữ từng xuất hiện trong quá khứ của cô ấy như một vết cắt sâu, không dễ xóa mờ.
An Nhiên bước ra phòng khách.
Mẫn Du ngồi bắt chéo chân, tay nâng tách cà phê, môi khẽ cong. Mái tóc ngắn ngang cằm được vuốt gọn, mùi nước hoa dịu dàng nhưng sắc sảo — không khó để nhận ra phong thái của một người từng quen sống trong quyền lực và kiêu ngạo.
“Lâu rồi không gặp. Em vẫn xinh như trước.” – Mẫn Du mỉm cười, như thể họ là bạn cũ.
An Nhiên ngồi xuống đối diện, giữ giọng điềm tĩnh: “Chị đến tìm tôi có chuyện gì?”
Mẫn Du không vòng vo.
“Lâm Kỳ vẫn chưa kể em nghe về tôi sao?”
An Nhiên im lặng. Trái tim nhói lên — không vì nghi ngờ, mà vì trong sâu thẳm, cô biết... có những điều Lâm Kỳ luôn giữ lại.
Mẫn Du chậm rãi đặt tách cà phê xuống.
“Hai năm trước, tôi suýt kết hôn với cô ấy. Nhưng một sự cố xảy ra... khiến tôi phải đi nước ngoài điều trị. Bây giờ, tôi trở lại, chỉ muốn hỏi một điều: em có chắc mình hiểu hết con người Lâm Kỳ?”
An Nhiên nhìn thẳng vào cô ta.
“Tôi không cần hiểu hết. Tôi chỉ cần biết, bây giờ chị ấy chọn tôi.”
Mẫn Du cười. “Trẻ con quá. Lâm Kỳ chưa bao giờ chọn ai. Cô ấy chỉ giữ người nào khiến cô ấy cảm thấy sống động.”
An Nhiên siết chặt bàn tay trong lòng.
“Chị đến để cảnh cáo tôi à?”
“Không. Tôi đến để nhắc em một điều: có những vết thương, nếu không biết gốc rễ... sớm muộn gì cũng bị chính nó kéo sụp xuống.”
Nói rồi Mẫn Du đứng dậy, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo, quay lưng bước đi.
Chỉ để lại mùi hương hoa nhài trắng vương vất.
Giống hệt trong giấc mơ đêm qua.
---
Tối hôm đó, An Nhiên về nhà trong im lặng. Cô đặt điện thoại lên bàn, lưỡng lự.
Nhắn cho Lâm Kỳ? Hỏi cho ra chuyện? Hay... tiếp tục im lặng mà gặm nhấm nghi ngờ?
Cô không muốn quay lại vết xe cũ.
Nhưng ký ức chưa bao giờ buông tha.
Và Mẫn Du… rõ ràng không chỉ đến để chào hỏi.
---
> Khi quá khứ trở lại, tình yêu không còn chỉ là chuyện của hai người.