Chương 33

---

Chương 33: Những Giao Lộ Im Lặng

Buổi sáng trôi qua trong yên ả, nhưng trái tim An Nhiên thì không. Chiếc vòng cổ đeo trên cổ dường như nặng hơn cả ngàn lời chưa nói. Nó nằm yên trên xương quai xanh, mát lạnh, như ánh mắt của Lâm Kỳ mỗi lần nhìn cô — kiềm chế, cồn cào và đầy ám ảnh.

Cô vẫn chưa nhắn tin lại.

Không phải vì kiêu hãnh, mà là vì sợ rằng… nếu nhắn, Lâm Kỳ sẽ lại biến mất.

Cô sợ phải trải qua thêm một lần nữa — cảm giác bị ném vào hố sâu của khát khao và rồi bị bỏ mặc trong trống rỗng.

Điện thoại rung.

Là tin nhắn từ một số lạ:

> “Cà phê Vesper. 19h. Nếu em còn nhớ tôi.”

Không tên. Không lời giải thích.

Nhưng chẳng cần đọc thêm, cô cũng biết là ai.

An Nhiên gõ nhẹ lên bàn. Lần này, cô không đắn đo. Chỉ gật đầu với chính mình rồi đứng dậy chọn một chiếc váy màu be, nhẹ nhàng và kín đáo — nhưng phía sau cổ áo, sợi dây chuyền mảnh vẫn hiện lên, như một lời thừa nhận không thể giấu.

---

19h. Cà phê Vesper.

Quán nhỏ nằm trong con hẻm giữa trung tâm, không gian yên tĩnh, ánh đèn vàng lặng lẽ hắt lên từng chiếc ly thủy tinh treo lủng lẳng.

Lâm Kỳ ngồi ở bàn góc. Cô không mặc suit. Chỉ là áo len đen ôm dáng và quần jeans đơn giản. Tóc buộc thấp, vài lọn xõa nhẹ quanh gương mặt.

Không lạnh lùng. Không phòng bị. Chỉ là một người phụ nữ… đang chờ.

Khi An Nhiên bước vào, ánh mắt Lâm Kỳ lập tức dừng lại.

Không lời chào. Không cười. Không diễn.

Chỉ là một cái nhìn, kéo dài hơn mức bình thường.

An Nhiên ngồi xuống, đối diện. Không ai mở lời.

Cuối cùng, Lâm Kỳ đưa tay ra, đẩy một chiếc hộp nhỏ về phía cô.

An Nhiên chậm rãi mở ra.

Là một tấm ảnh cũ — cô và Lâm Kỳ chụp chung trong buổi họp báo đầu tiên, khi cả hai còn chưa thân thiết. Lúc ấy, An Nhiên đang cười nghiêng đầu, còn Lâm Kỳ thì đứng phía sau, mắt không rời cô.

Phía sau ảnh có một dòng chữ mờ nhòe:

> “Tôi bắt đầu nhớ em từ khoảnh khắc ấy. Nhưng tôi không dám.”

Lâm Kỳ ngẩng đầu lên. Giọng khàn nhẹ:

“Em có thể mắng tôi. Có thể tát tôi. Nhưng đừng im lặng như thế nữa.”

An Nhiên cắn môi. Tay cô siết nhẹ tấm ảnh.

“Chị… thực sự muốn gì ở em?”

Lâm Kỳ nhìn thẳng vào mắt cô.

“Muốn em giận. Muốn em đau. Muốn em rời bỏ rồi quay lại. Muốn em… thuộc về tôi.”

An Nhiên bật cười, rất khẽ. Nhưng trong mắt cô có nước.

“Chị ích kỷ như vậy, sao em còn không thể ghét chị?”

Lâm Kỳ vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô:

“Vì tôi chưa từng chạm vào ai… như chạm vào em.”

Trong khoảnh khắc ấy, An Nhiên cảm thấy mọi phòng bị trong lòng như rạn nứt. Không phải vì lời nói ngọt ngào, mà vì sự trần trụi trong ánh mắt người đối diện.

Lâm Kỳ không phải kẻ biết yêu đúng cách.

Nhưng cô ấy đang học. Và người duy nhất có thể dạy cô — là An Nhiên.

---

Tối đó, khi rời khỏi quán cà phê, hai người đi cạnh nhau. Không nắm tay, không lời hứa.

Chỉ có một khoảng lặng rất dài… không còn ngột ngạt như trước.

Và bước chân — vô thức — lại cùng nhịp.

---

> Đôi khi, yêu không phải là giành được nhau. Mà là chờ nhau học cách giữ lấy — mà không làm tổn thương.