---
Chương 32: Những Kẽ Nứt Không Thể Lấp Đầy
Căn hộ tầng 33 lặng lẽ như thể bị bóp nghẹt bởi bầu không khí xám xịt của chiều muộn. An Nhiên ngồi trên sofa, ánh mắt rơi vào tách trà đã nguội. Từng vòng nước loang ra nơi đáy ly như xoáy vào tâm trí cô — mỏi mệt, rối bời, và thiếu vắng.
Từ sau đêm ở khách sạn, Lâm Kỳ không xuất hiện nữa. Không tin nhắn, không điện thoại, không dấu hiệu của một lời giải thích.
An Nhiên đã nghĩ mình quen với sự im lặng đó. Nhưng càng cố quên, những mảnh ký ức càng trồi lên rõ rệt — nụ hôn lạnh lùng, bàn tay siết chặt lấy eo cô trong bóng tối, tiếng gọi tên khẽ như một lời chiếm hữu.
Cô chống tay đứng dậy, bước ra ban công. Từ trên cao, thành phố như một ma trận ánh sáng rối rắm. Cô từng nghĩ, giữa vô vàn người, Lâm Kỳ là người duy nhất nhìn thấy cô — thật sự thấy cô. Nhưng bây giờ, có lẽ cô chỉ là một cơn nghiện mà người ta đã cai.
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên.
An Nhiên thoáng giật mình. Cô không đợi ai.
Mở cửa, là Tiểu Lâm.
“Em mang ít cháo. Chị không đi làm mấy hôm rồi… em lo.”
An Nhiên mỉm cười nhạt, nghiêng người cho cô bé bước vào. “Cảm ơn em.”
Hai người ăn trong im lặng. Tiểu Lâm không hỏi gì, nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ quan sát. Cuối bữa, cô nhẹ giọng:
“Chị… còn giận cô ấy không?”
An Nhiên lặng người.
“Không. Chị chỉ không hiểu cô ấy muốn gì.”
Tiểu Lâm khẽ gật, đứng dậy thu dọn bát đũa, trước khi rời đi còn quay lại nói:
“Có những người không biết cách giữ một người ở bên… nhưng không có nghĩa họ muốn đánh mất.”
---
Tối.
An Nhiên ngồi trước máy tính, nhìn vào một email soạn dở.
> “Lâm Kỳ. Em không biết mình là ai trong thế giới của chị. Một người tình? Một món đồ chơi? Hay chỉ là một nỗi ám ảnh?
Em đã nghĩ mình đủ mạnh để rời đi. Nhưng tại sao mỗi khi nghĩ đến chị, em lại thấy đau như thế này…”
Cô gõ, rồi xóa. Gõ lại, rồi lưu vào bản nháp.
Chưa bao giờ cô thấy bản thân yếu ớt đến vậy — không phải vì Lâm Kỳ rời đi, mà vì cô không chắc mình có đủ can đảm để gọi người đó quay về.
Cô tắt máy, tựa lưng xuống ghế, nhắm mắt lại.
---
Cùng lúc đó, trong văn phòng tầng 40 của tòa nhà tài chính Lâm Thị, Lâm Kỳ ngồi trước màn hình điện thoại.
Một tin nhắn vẫn còn nằm trong khung soạn thảo:
> “Ngủ chưa?”
Cô nhìn nó rất lâu, ngón tay lướt qua nút gửi, rồi dừng lại.
Lâm Kỳ là người không biết mềm yếu. Cô đã quen với việc kiểm soát mọi thứ — dự án, hợp đồng, cả người yêu.
Nhưng An Nhiên là ngoại lệ.
Với An Nhiên, cô không biết nên dịu dàng hay hung hăng, không biết nên giữ hay nên buông.
Chỉ biết rằng, từ khi thiếu cô ấy, đêm nào cũng lạnh.
---
Sáng hôm sau.
An Nhiên tỉnh giấc bởi tiếng chuông cửa.
Cô mở cửa. Không ai.
Chỉ có một hộp quà đặt dưới đất.
Bên trong là một chiếc vòng cổ. Đơn giản, mảnh mai. Ở mặt dây là một ký tự nhỏ: N.
Không có thiệp. Không lời nhắn.
Nhưng cô biết. Chỉ có một người duy nhất từng nói:
> “Tên em viết bằng chữ cái đơn giản, nhưng khi phát âm lên… khiến tôi phát điên.”
An Nhiên khẽ cười. Nụ cười nhẹ đến mức chính cô cũng không chắc mình có đang tha thứ.
Cô chỉ biết, trái tim mình vẫn đập vì một người – dù người ấy chưa từng nói lời yêu.
---
> Trong trò chơi giữa lý trí và cảm xúc, kẻ thua thường là người im lặng lâu hơn.