Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Giam Cầm Tim Em

Chương 31

« Chương TrướcChương Tiếp »
---

Chương 31: Những Kẽ Nứt Không Thể Lấp Đầy

Căn hộ trên tầng 33 phủ một màn sương mờ ảo khi nắng chiều nghiêng nhẹ qua khung kính. An Nhiên ngồi lặng trên ghế sofa, tay khẽ khuấy ly trà gừng đã nguội. Mấy ngày nay, cô không có cảnh quay, cũng không xuất hiện trước truyền thông. Mọi thứ như bị tạm dừng, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường lặng lẽ đếm ngược thời gian.

Cô đã nghĩ, sau tất cả, mình đã đủ mạnh để tiếp tục. Nhưng những ngày không có Lâm Kỳ bên cạnh lại khiến cô chao đảo hơn bao giờ hết. Không phải vì thiếu một vòng tay, mà là vì sự hiện diện của người ấy đã len lỏi vào từng ngóc ngách quen thuộc trong cuộc sống cô — từ ánh mắt ban công mỗi sáng, đến ly cà phê pha đậm đúng khẩu vị.

Tiếng gõ cửa vang lên, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Là Tiểu Lâm.

"Chị An, em mang ít đồ ăn. Em nấu hơi đơn giản thôi." Tiểu Lâm cười, tay vẫn cầm túi giấy.

An Nhiên mỉm cười nhạt. "Cảm ơn em, để đó đi."

Cả hai ngồi đối diện bàn ăn nhỏ. Tiểu Lâm lặng lẽ quan sát An Nhiên, cô gái trước mặt trông có phần gầy đi, nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường — một loại ánh sáng được rèn từ tổn thương và đối mặt.

"Chị vẫn chưa liên lạc với cô ấy sao?" Tiểu Lâm hỏi, giọng nhẹ như gió.

"Không. Chị nghĩ nếu cứ cố gắng giữ một người không muốn ở lại... thì chỉ khiến bản thân đau hơn thôi." An Nhiên gắp một miếng đậu, giọng bình thản, nhưng đầu đũa hơi run.

Tiểu Lâm không nói gì nữa. Cô biết, An Nhiên không phải người yếu đuối, nhưng cô cũng không phải người dễ quên.

---

Buổi tối.

An Nhiên ngồi trước màn hình máy tính, mắt dừng lại ở một email chưa gửi. Là một lá thư, viết cho Lâm Kỳ. Cô đã viết nó vào ngày thứ ba sau khi rời khách sạn, rồi sửa đi sửa lại, vẫn không đủ can đảm nhấn “Gửi”.

> "Lâm Kỳ,

Em không biết mình là ai trong mối quan hệ này. Có lúc em nghĩ, mình chỉ là một phần trong cuộc sống phức tạp của chị — một người dễ thay thế.

Nhưng rồi, mỗi lần chị chạm vào em, gọi tên em bằng chất giọng khàn khàn sau cơn ghen tuông… em lại tin rằng, em là duy nhất.

Chị bảo em thuộc về chị. Nhưng chị có bao giờ thực sự nghĩ rằng, chị cũng thuộc về em chưa?"

An Nhiên thở dài, tắt màn hình. Cô đứng dậy, tiến về phía ban công.

Gió đêm thổi nhẹ, mùi hoa sữa lẫn trong hơi lạnh. Dưới kia, thành phố vẫn sáng đèn, xe cộ tấp nập, người qua lại như chưa từng biết đến nỗi cô đơn đang quấn lấy một người phụ nữ đứng ở tầng ba mươi ba, chờ đợi một tiếng chuông điện thoại không bao giờ vang lên.

---

Ở một nơi khác, Lâm Kỳ ngồi trong văn phòng, ánh sáng laptop phản chiếu gương mặt cương nghị của cô. Trước mắt là bản báo cáo tài chính, nhưng mắt cô thì vẫn mải nhìn vào màn hình điện thoại.

Một dòng tin nhắn chưa gửi:

> “Em ngủ chưa?”

Chỉ bốn chữ, nhưng cô không thể nhấn gửi.

Cô sợ. Một cảm giác mà Lâm Kỳ chưa từng thừa nhận. Sợ rằng, nếu cô nhắn tin, An Nhiên sẽ không trả lời nữa. Sợ rằng, sau tất cả những thứ cô mang đến — chiếm hữu, kiểm soát, và cả tổn thương — cô đã đánh mất người duy nhất khiến cô biết thế nào là khát khao được giữ gìn.

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa.

Cô đứng dậy, đi về phía cửa kính, nơi thành phố về đêm trải dài trước mắt như một bức tranh lấp lánh. Nhưng trong lòng cô, tất cả chỉ còn là bóng tối.

“An Nhiên…” Cô thì thầm tên ấy, như một người gọi vào khoảng trống.

---

> Tách biệt, nhưng trái tim lại quẩn quanh nhau. Cả hai đều chờ một tín hiệu, một lần buông bỏ sự kiêu ngạo… để trở về bên nhau.
« Chương TrướcChương Tiếp »