Chương 30

---

Chương 30: Giấc Ngủ Của Kẻ Biết Mình Yếu Đuối

Căn hộ vào buổi khuya trở nên rộng đến lạnh lẽo.

An Nhiên đứng trước gương phòng tắm, đôi mắt sưng lên vì khóc, mái tóc dài rối bời vì chưa kịp chải. Cô tháo chiếc kính áp tròng ra, để mặc cho lớp mascara trôi xuống như hai vệt lem nhem.

Cô không còn giữ được vẻ ngoài hoàn hảo mỗi khi xuất hiện trước công chúng. Không còn là An Nhiên chỉn chu, điềm tĩnh, chỉ biết nói những lời vừa vặn và mỉm cười đúng lúc.

Chỉ còn là một cô gái 27 tuổi – yêu cuồng si, tổn thương, và hoang mang giữa một cuộc chiến chưa biết có nên tiếp tục.

Cô cầm điện thoại. Không có tin nhắn mới.

Lâm Kỳ đã không liên lạc sau cuộc họp hôm qua.

Một phần trong cô thầm trách móc, nhưng một phần lại hiểu: Người kia đang cố để cô học cách tự đứng vững.

“Em không yếu đuối đến thế.” – Cô nói với chính mình. Nhưng lời nói ấy vang vọng trong gương như một trò mỉa mai.

Cô leo lên giường, kéo chăn ngang vai.

Từ tủ đầu giường, cô rút ra một quyển sổ tay cũ – quyển mà cô từng viết khi mới vào ngành diễn viên, từng dòng chữ nguệch ngoạc:

> "Mình muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa. Không nhất thiết phải nổi tiếng, chỉ cần không hối hận."

An Nhiên siết chặt bìa sổ.

Cô chợt nhận ra, trong suốt những ngày tháng qua, cô đã để bản thân bị nhấn chìm trong cảm xúc của một người khác. Cô để nỗi sợ mất mát chi phối từng quyết định. Để tình yêu biến thành chiếc l*иg son, rồi tự nhốt mình vào đó.

Giờ thì không thể tiếp tục như vậy.

Cô cần lấy lại chính mình.

---

Sáng hôm sau, An Nhiên đến công ty sớm. Cô không tránh né. Không cúi đầu. Khi bước vào thang máy, vài ánh nhìn soi mói hướng về phía cô – nhưng cô không gượng cười nữa, cũng không né tránh. Cô đứng thẳng, mắt nhìn thẳng.

“Em đã không làm sai. Vậy thì không có gì phải giấu.”

Câu nói của Lâm Kỳ đêm nào như lặng lẽ vang trong đầu cô.

---

Buổi chiều, sau khi kết thúc buổi họp kín với giám đốc sáng tạo mới, An Nhiên lên sân thượng. Tòa nhà cao tầng khiến gió nơi đây mạnh và lạnh hơn. Nhưng cũng thanh thản hơn.

Một cánh cửa kính bật mở phía sau.

Là Tiểu Lâm.

Cô gái nhỏ với vẻ ngoài luôn giễu cợt nay lại mang một ánh nhìn khác thường. Không phải là thương hại, cũng chẳng phải chế giễu – chỉ là sự đồng cảm chân thành.

“Không dễ để yêu một người như chị ấy đâu.” – Tiểu Lâm nói, rồi tiến đến, đứng bên cạnh An Nhiên – “Nhưng nếu chị muốn giữ, thì phải mạnh hơn.”

An Nhiên nghiêng đầu nhìn cô. “Em không ghét tôi sao?”

Tiểu Lâm mím môi. “Em vẫn chưa thích chị đâu. Nhưng ít ra em biết chị không phải kiểu người dựa hơi để trèo cao.”

Một cơn gió thổi qua. Mái tóc cả hai bay loạn, nhưng trong khoảnh khắc, không khí dịu đi rõ rệt.

---

Tối hôm đó, An Nhiên mở laptop, mở lại kịch bản bộ phim bị bỏ dở từ năm ngoái – một dự án cô từng ao ước đạo diễn chứ không chỉ diễn viên.

Cô đặt lại tiêu đề:

“Người Tự Giam”

Và bắt đầu viết dòng đầu tiên.

---