---
Chương 29: Đừng Bỏ Em Lại
Đêm.
Ánh đèn vàng ấm chiếu nhẹ lên trần nhà, loang lổ bóng dáng của hai con người đang đối mặt nhau – không phải như hai người yêu, mà như hai mảnh gương đang cố gắng ráp lại trong hỗn loạn.
An Nhiên ngồi gọn trên sofa, hai tay ôm đầu gối. Lâm Kỳ đứng trước cửa kính, rít một hơi thuốc rồi dập đi trước khi nó cháy hết.
“Sao chị chưa từng kể về người đó?”
“Vì em không hỏi.”
“Vì em sợ.”
Lâm Kỳ im lặng.
An Nhiên ngẩng đầu lên. Giọng cô không còn sắc bén như mọi khi, chỉ còn sự mỏi mệt:
“Em sợ nếu biết rõ mọi chuyện… em sẽ chẳng đủ can đảm để ở lại.”
Lâm Kỳ quay lại, tiến gần. Cô quỳ xuống, nắm lấy bàn tay An Nhiên.
“Người đó từng cứu tôi khi tôi gần như mất phương hướng. Nhưng người đó cũng đẩy tôi vào một mê cung độc hại – kiểm soát, tổn thương và thao túng. Tôi đã nhầm tưởng đó là tình yêu.”
An Nhiên nhìn thẳng vào mắt cô. “Và em thì sao?”
“Em là người khiến tôi sợ mất.”
Câu nói nhẹ, nhưng như một lưỡi dao cắt phăng mọi rào chắn An Nhiên đang gắng dựng lên. Nước mắt cô rơi xuống, nóng hổi, từng giọt từng giọt.
“Vậy đừng biến mất như trước nữa…”
“Anh hứa.”
“Không phải là anh.”
Lâm Kỳ cười khẽ. “Phải. Là tôi.”
---
Sáng hôm sau, tin nhắn của Bạch Nhược được gửi thẳng đến hộp thư công ty:
> "Phó Giám đốc sáng tạo An Nhiên từng dùng mối quan hệ cá nhân để thao túng quyền lực? Ai là người thật sự phù hợp với vị trí này?"
Đính kèm là ảnh chụp mờ mờ bóng lưng Lâm Kỳ và An Nhiên trong một bữa tiệc kín.
Vụ việc nhanh chóng lan ra nội bộ. Phòng nhân sự bắt đầu tiến hành điều tra nội bộ. Lâm Kỳ thì giữ im lặng.
“Chị không tính nói gì sao?” – An Nhiên hỏi khi cả hai ở trong phòng họp riêng.
“Nói gì bây giờ?”
“Ít nhất là một lời xác nhận. Hoặc bảo vệ em trước truyền thông nội bộ.”
“An Nhiên.” – Giọng cô ấy chậm lại – “Nếu bây giờ chị lên tiếng, em sẽ mãi là ‘người được bao che’. Nếu em muốn đứng bên cạnh chị lâu dài, thì phải học cách đứng một mình trước đã.”
An Nhiên khựng lại. Cô hiểu. Nhưng vẫn thấy chua xót.
---
Tối hôm đó, An Nhiên đến phim trường một mình. Cảnh quay yêu cầu nhân vật chính khóc trong cơn giận dồn nén.
Khi máy quay chạy, An Nhiên không cần diễn.
Nước mắt cô cứ thế rơi.
---
Ở một nơi khác, Bạch Nhược đứng trong phòng tối, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào chiếc USB đang copy dữ liệu từ một máy tính lạ.
Cô ta mỉm cười. “Nếu cô nghĩ chỉ cần tình yêu là giữ được Lâm Kỳ… thì đúng là ngây thơ.”
---