Chương 28

---

Chương 29: Gương Mặt Thật Sau Chiếc Mặt Nạ

An Nhiên đứng trong thang máy, ánh đèn phản chiếu gương mặt không biểu cảm của cô. Tầng 33 — bộ phận truyền thông — dừng lại, vài nhân viên bước vào. Cô gật đầu chào, nhưng vẫn giữ khoảng cách quen thuộc.

Từ sau buổi họp hôm trước, cả công ty đều xôn xao vì việc An Nhiên được thăng chức. Một trợ lý vươn lên vị trí phó giám đốc sáng tạo chỉ sau vài tháng? Dù ai cũng biết năng lực của cô, nhưng sự ưu ái của Lâm Kỳ là điều không ai dám phủ nhận.

Cô biết mình đang bị soi xét, bị dè bỉu sau lưng.

Nhưng An Nhiên không còn thấy hoang mang.

Vì nếu cô không mạnh mẽ, người khác sẽ giẫm lên cô để bước tiếp.

---

Buổi chiều hôm đó, Bạch Nhược gọi cho cô.

“Chúng ta gặp riêng một chút được không?”

Không lý do, không xin phép. Chỉ một câu ra lệnh được bọc đường.

An Nhiên ban đầu định từ chối, nhưng sau cùng vẫn đồng ý. Cô muốn đối diện thẳng với mọi thứ, kể cả sự ghen tuông méo mó.

Quán cà phê nằm ở tầng trệt khách sạn S·Light, nơi yên tĩnh đến mức từng tiếng muỗng chạm ly cũng vang lên rõ ràng.

Bạch Nhược đã ngồi đó, mái tóc uốn lọn gọn gàng, đôi môi đánh màu đỏ rượu khiến cô ta trông càng thêm giả tạo.

“Em nghĩ chị cũng biết… Lâm Kỳ chưa bao giờ thật lòng với ai.”

An Nhiên im lặng.

“Chị ấy sẽ khiến chị tin rằng chị là người duy nhất. Nhưng thật ra…” — cô ta nhấp ngụm cà phê, mắt lạnh như băng — “chị ấy từng có một người khác. Trước chị. Người đó cũng nghĩ mình đặc biệt.”

An Nhiên không phản ứng. Nhưng trái tim cô thắt lại.

“Và giờ chị đang ở đúng vị trí mà người đó từng đứng. Rồi cũng sẽ bị đẩy ra khi chị ấy chán.”

“Cô nói xong chưa?” An Nhiên hỏi, giọng bình thản.

“Chưa. Tôi muốn nói thêm rằng — tôi là người biết rõ Lâm Kỳ nhất.”

“Biết rõ đến mức bị chị ấy ép chuyển phòng, rút quyền dự án, và đặt giám sát nội bộ?” An Nhiên nghiêng đầu. “Nếu tôi là cô, tôi sẽ giữ lòng tự trọng một chút.”

Câu nói khiến Bạch Nhược siết chặt tay. Sắc mặt cô ta trắng bệch.

An Nhiên đứng dậy.

“Tôi không cần biết Lâm Kỳ từng là ai, từng yêu ai. Nhưng nếu hiện tại chị ấy chọn tôi, thì người khác không còn tư cách chen vào.”

Cô rời đi, để lại Bạch Nhược ngồi lại với ly cà phê nguội ngắt và ánh nhìn cay độc.

---

Tối hôm đó, khi An Nhiên bước vào căn hộ, đèn vẫn sáng. Lâm Kỳ đang ngồi trên sofa, áo sơ mi bung hai nút, mắt hơi đỏ như vừa trở về sau một ngày dài mệt mỏi.

“Bạch Nhược gặp em?”

An Nhiên không ngạc nhiên khi cô ấy biết.

“Ừ. Cô ta bảo chị từng yêu người khác.”

Lâm Kỳ im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.

“Có. Nhưng không phải yêu. Là lệ thuộc.”

“Vậy còn em?”

Lâm Kỳ đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô.

“Em là người duy nhất khiến tôi vừa muốn giam cầm, vừa muốn được ôm thật chặt mà không dám làm đau.”

Câu nói khiến An Nhiên thoáng run lên.

Lâm Kỳ cúi đầu, áp trán vào trán cô. “Nếu em muốn rút lui… bây giờ vẫn còn kịp.”

“Không.” An Nhiên thì thầm. “Em không định lùi nữa. Dù có đau, em cũng muốn đi đến tận cùng.”