---
Chương 27: Sóng Ngầm Dưới Lớp Mặt Nạ
Căn phòng họp tầng cao nhất của công ty Lâm Thị vẫn yên tĩnh như thường lệ, ngoại trừ ánh mắt sắc như dao của An Nhiên và gương mặt ngây thơ giả tạo của Bạch Nhược.
“Chị An Nhiên, em chỉ không hiểu tại sao chị lại sửa toàn bộ kế hoạch truyền thông mà không thông qua chị Kỳ. Em chỉ… góp ý một chút thôi mà.”
Giọng nói nhẹ như lông vũ, nhưng ẩn chứa móc máy. Bạch Nhược khéo léo cài mình vào vị trí “người bị tổn thương”, một chiêu bài cô ta dùng quá thành thục.
An Nhiên nhìn chằm chằm vào màn hình chiếu. Cô hít một hơi sâu.
“Bản kế hoạch cũ có đến ba lỗ hổng dễ bị khai thác truyền thông, tôi đã gửi báo cáo cho giám đốc. Nếu cô cảm thấy cần chất vấn, có thể chờ chị ấy về và hỏi.”
Bạch Nhược mím môi. “Chị ấy đã không đi làm cả tuần rồi, ai biết được chị đang nghĩ gì. Còn chị… chị hành xử cứ như là người yêu của chị Kỳ vậy.”
Cả phòng họp sững lại.
An Nhiên đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo:
“Cô muốn nói gì?”
Bạch Nhược bật cười nhẹ. “Không có gì đâu. Em chỉ cảm thấy một trợ lý như em thì không nên can thiệp quá sâu. Nhưng nếu ai đó vì ‘mối quan hệ cá nhân’ mà áp đặt thì…”
“Đủ rồi.” Một giọng nói trầm vang lên từ cửa.
Lâm Kỳ bước vào, trong bộ vest xám tro, ánh mắt quét qua từng người một cách lạnh lẽo.
“Cuộc họp vẫn chưa kết thúc, tôi đã nghe đủ từ ngoài cửa.”
Bạch Nhược tái mặt, nhưng vẫn cố nở nụ cười:
“Chị Kỳ… em chỉ lo cho chị thôi.”
“Lo?” Lâm Kỳ nhếch môi. “Lo cho tôi hay lo làm loạn?”
Không ai dám lên tiếng.
Lâm Kỳ không nhìn Bạch Nhược nữa mà bước thẳng đến cạnh An Nhiên.
“Từ hôm nay, cô An Nhiên chính thức là phó giám đốc sáng tạo. Mọi quyết định trong mảng thương hiệu cô ấy có quyền duyệt mà không cần thông qua tôi.”
Tiếng thì thầm bắt đầu râm ran.
Bạch Nhược gần như chết đứng tại chỗ.
Lâm Kỳ quay đầu lại, ánh mắt lần đầu lộ rõ sát khí:
“Nếu cô còn lén gửi bản tin giả đến báo chí hay cố tình dựng kịch bản để bôi nhọ nội bộ, tôi không chỉ sa thải.”
Lúc này, An Nhiên vẫn đứng yên. Ánh mắt cô không còn né tránh như trước, mà là sự bình thản đến kiên định.
Sau buổi họp, Lâm Kỳ giữ cô lại. Chỉ hai người trong văn phòng.
“Cô ta còn dây dưa với em không?” Lâm Kỳ hỏi, nhíu mày.
An Nhiên khẽ lắc đầu. “Không quan trọng nữa.”
“Em đang học cách đứng thẳng, đúng không?”
“Cũng nhờ chị đạp em một cú sâu.”
Lâm Kỳ cười nhạt. “Cú tiếp theo chắc em không đứng dậy được đâu.”
“Vậy thì đừng đạp.”
Lâm Kỳ bước lại gần. Tay cô đặt lên bàn, ép sát An Nhiên.
“Đừng khiến tôi phát điên. Tôi có thể phá nát cả công ty nếu ai đó đυ.ng đến em lần nữa.”
---