- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Chiếm Hữu
- Giam Cầm Tim Em
- Chương 26
Giam Cầm Tim Em
Chương 26
---
Chương 27: Người Cũ Không Mời
Cơn mưa phùn bất ngờ đổ xuống thành phố khi An Nhiên đứng lặng lẽ trong ban công, mắt dõi theo những giọt nước lăn dài trên tấm kính mờ.
Sau buổi họp báo, truyền thông đã phần nào dịu lại. Một số nhà đầu tư rút lui, nhưng sức ảnh hưởng của Lâm thị vẫn vững như bàn thạch. Dường như, chỉ có An Nhiên là người chịu thiệt về danh tiếng.
Dù vậy, cô không còn thấy tức giận hay tổn thương như trước.
Lâm Kỳ… đã đứng về phía cô, một cách trọn vẹn.
Tối hôm đó, khi nằm trong vòng tay người phụ nữ ấy, cô đã nhận ra: dẫu tình yêu của Lâm Kỳ có khuyết thiếu, có ngột ngạt và áp chế đến thế nào, thì trong lòng người kia vẫn tồn tại sự dịu dàng – dù rất nhỏ, dù chỉ dành riêng cho cô.
An Nhiên khẽ rướn vai, vết hôn hôm qua vẫn chưa tan.
Nơi ấy… vẫn âm ấm.
---
Sáng hôm sau.
Một tin nhắn từ trợ lý khiến Lâm Kỳ thay đổi lịch trình.
“Bạch Nhược… về rồi.”
Cô đứng lặng vài giây trước màn hình điện thoại. Ánh mắt vốn lạnh như băng, trong khoảnh khắc ấy… như bắn ra tia sắc bén.
“Cô ta liên hệ với ai?”
“Không nói rõ. Nhưng vừa đến sân bay là đi thẳng về khách sạn W.”
Lâm Kỳ cau mày.
Khách sạn đó… cách không xa căn hộ An Nhiên.
---
Buổi chiều, An Nhiên đang ngồi đọc kịch bản thì chuông cửa reo.
Cô ngẩng đầu, nghĩ là nhân viên giao đồ.
Nhưng khi mở cửa, một người phụ nữ lạ mặt xuất hiện.
Cô ấy mặc một chiếc trench coat màu kem, dáng cao, tóc búi gọn. Ánh mắt không quá sắc nhưng có độ từng trải khiến người khác phải dè chừng.
“Xin lỗi,” An Nhiên lịch sự lên tiếng. “Chị là—”
“Bạch Nhược.”
An Nhiên sững lại. Cái tên ấy… như một mũi kim đâm vào vùng mơ hồ trong tim cô.
Lâm Kỳ chưa từng nói nhiều về quá khứ. Nhưng cái tên này — đã từng lướt qua trong một lần cô say, giọng Lâm Kỳ khàn đặc, thì thầm trong cơn mê: “Đừng đi, Nhược…”
Bạch Nhược nhìn cô, môi cong nhẹ:
“Lâm Kỳ giờ chọn gu mới rồi à?”
An Nhiên siết chặt tay. “Nếu chị đến để mỉa mai, xin mời đi cho.”
“Không.” Bạch Nhược bước vào trong như thể đây là nhà mình. “Tôi chỉ tò mò... Cô có biết mình đang ở cạnh một con người như thế nào không?”
An Nhiên lạnh giọng: “Tôi không nghĩ việc đó liên quan đến chị.”
“Vậy sao?” Bạch Nhược dừng lại trước mặt cô. “Cô có biết… ba năm trước, chính vì tôi rời đi mà Lâm Kỳ gần như phát điên? Cô ấy đập nát nhà, sa thải một loạt nhân viên, và tuyên bố không yêu ai nữa — chỉ giữ lại kỷ niệm.”
An Nhiên cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
“Tôi không quan tâm đến quá khứ của cô ấy,” cô cố giữ bình tĩnh.
Bạch Nhược nghiêng đầu. “Nhưng quá khứ ấy chưa chết. Và có thể… cô chỉ là cái bóng thay thế.”
Cô ta quay đi, để lại lời cuối trước khi rời khỏi cửa:
“Tôi đến là vì Lâm Kỳ vẫn chưa buông tôi. Cô có tin không?”
---
Tối.
Lâm Kỳ về muộn. Áo vest còn mùi thuốc lá và cơn mưa chiều.
An Nhiên không nói gì. Chỉ đưa mắt nhìn cô thật lâu.
“Bạch Nhược đến gặp em.” Giọng cô nhỏ nhưng đanh lại.
Lâm Kỳ khựng lại.
“Cô ấy nói gì?”
“Rằng em là cái bóng thay thế.”
Lâm Kỳ bước đến gần, ánh mắt sắc lại.
“Em tin không?”
An Nhiên nhìn vào mắt cô — trong giây phút ấy, tất cả quá khứ, hiện tại, cả những đêm giam hãm và những lúc dịu dàng… đồng loạt hiện về.
Cô hỏi lại: “Cô đã từng yêu cô ấy đến vậy?”
“Có.”
An Nhiên cắn môi.
“Nhưng tôi không yêu cô ấy nữa,” Lâm Kỳ nói nhanh, như sợ bị hiểu nhầm. “Em không phải cái bóng. Em là thực thể duy nhất khiến tôi không thể quay đầu.”
“Vậy nếu cô ấy muốn quay lại?”
“Tôi không cho phép.”
An Nhiên khẽ run. Cô muốn tin. Thật sự muốn tin…
Nhưng Bạch Nhược đã gieo một vết nứt trong lòng cô. Và dù nhỏ đến đâu, nó cũng đủ làm mọi thứ lung lay.
---
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Chiếm Hữu
- Giam Cầm Tim Em
- Chương 26