Chương 25

---

Chương 26: Người Phụ Nữ Của Tôi

Ngày hôm sau, tin tức tràn ngập khắp mặt báo, các trang mạng xã hội không ngừng lan truyền hình ảnh của An Nhiên và Lâm Kỳ — góc nghiêng, ánh mắt trao nhau qua kính, và cái nắm tay mờ mờ dưới ánh đèn hành lang khách sạn.

Tất cả đều gán nhãn: "Tình chị em ngầm giới giải trí?", "Người thừa kế Lâm thị công khai người yêu là diễn viên nữ?", và nghiêm trọng hơn: "An Nhiên phá vỡ hình tượng thanh thuần để đổi lấy vai diễn?"

An Nhiên ngồi trong phòng làm việc của quản lý. Không khí ngột ngạt. Trên bàn là hợp đồng quảng cáo vừa bị đơn phương chấm dứt.

“Chị xin lỗi,” quản lý nói khẽ, “Bên mỹ phẩm L.X. rút hợp đồng rồi. Họ nói hình tượng của em không còn phù hợp.”

An Nhiên cười nhạt.

Thì ra, chỉ một lần bị nhìn thấy bên cạnh Lâm Kỳ, cô đã bị quy chụp như một món đồ dùng để leo lên.

Trong mắt thiên hạ, cô là người bám lấy Lâm Kỳ để nổi tiếng.

Không ai nghĩ rằng… người rơi vào vũng bùn này lại là cô — bị yêu rồi bị chiếm giữ, rồi bị phơi bày không báo trước.

---

Buổi tối hôm đó, cô về căn hộ và thấy một người đang chờ sẵn.

Lâm Kỳ ngồi trên ghế sofa, chân vắt chéo, tay cầm một ly rượu đỏ sóng sánh. Trên bàn là laptop đang mở — màn hình hiện báo cáo phân tích dữ liệu truyền thông, xu hướng lan truyền, và hàng trăm bình luận ác ý.

“Em về rồi.”

An Nhiên không đáp.

Lâm Kỳ ngước nhìn, môi cong nhẹ: “Sao? Mệt mỏi vì bị công khai rồi à?”

An Nhiên siết tay, giọng khàn khàn:

“Cô có bao giờ nghĩ… tôi cũng có danh dự không?”

Lâm Kỳ đặt ly rượu xuống. Mắt lạnh đi một nhịp.

“Em nghĩ tôi công khai vì muốn huỷ hoại em à?”

“Không,” An Nhiên bước tới, “Cô làm thế vì cô muốn chứng minh em là của cô. Không quan tâm cảm xúc, không hỏi ý kiến. Cô xem tôi là vật sở hữu.”

Lâm Kỳ đứng lên. Chiều cao của cô khiến An Nhiên bị bao trùm bởi khí thế quen thuộc ấy.

“Tôi không phủ nhận.”

“Cô—”

“Nhưng em biết không?” Giọng Lâm Kỳ trầm xuống, “Tôi chưa từng đưa ai lên truyền thông. Tôi chưa từng vì bất kỳ người nào mà làm lộ yếu điểm cho công chúng thấy.”

Cô bước chậm rãi đến gần, môi kề tai An Nhiên:

“Nhưng với em… tôi thừa nhận. Tôi ích kỷ. Tôi muốn em là của tôi — rõ ràng, công khai, không ai dám tranh.”

An Nhiên lùi lại, cả người run nhẹ. Không phải vì sợ. Mà vì… cô lại thấy tim mình đau.

Vì cô biết, dù Lâm Kỳ yêu — cô ấy yêu theo cách khiến người khác bị lôi vào xoáy nước. Không có chỗ cho bình yên, chỉ có chiếm giữ và nhấn chìm.

---

Hôm sau, họp báo khẩn.

Truyền thông được mời đến sảnh lớn khách sạn S·Light. Mọi người đều ngỡ ngàng khi thấy Lâm Kỳ đích thân xuất hiện.

Không qua thư ký. Không đại diện pháp lý.

Chính cô — nữ tổng giám đốc lạnh lùng và kín tiếng nhất ngành tài chính — ngồi trước hàng chục ống kính máy ảnh.

Phóng viên ồ lên khi Lâm Kỳ lên tiếng:

“Đúng, tôi có quan hệ cá nhân với diễn viên An Nhiên. Mọi hình ảnh rò rỉ đều là thật. Nhưng…”

Cô ngẩng đầu.

“Cô ấy không phải kẻ bám lấy tôi. Mà là người tôi theo đuổi. Người tôi chọn. Và người duy nhất tôi không muốn buông.”

Cả khán phòng im lặng.

Không ai dám nói gì.

An Nhiên — đang ngồi sau hậu trường — hai bàn tay run bần bật.

Cô chưa từng nghĩ… người như Lâm Kỳ lại sẽ nói những lời như vậy. Trước cả trăm ống kính. Trước dư luận đang sẵn sàng xâu xé cô.

---

Tối hôm đó.

Cô mở cửa căn hộ. Lâm Kỳ đứng ngay cửa.

Cả hai nhìn nhau.

Một lát sau, An Nhiên nhẹ giọng:

“Tại sao lại làm vậy?”

Lâm Kỳ không trả lời. Cô chỉ bước tới, ôm chặt lấy An Nhiên.

“Vì tôi không muốn em bị tổn thương bởi những kẻ không hiểu gì. Tôi có thể chịu được dư luận. Em thì không.”

An Nhiên gục đầu vào vai cô.

Lần đầu tiên, cô để mình yếu đuối.

Lần đầu tiên… cô muốn tin, rằng dù yêu theo cách méo mó đến đâu, thì ít nhất — trái tim này vẫn được giữ trong tay một người thực sự muốn bảo vệ nó.

---

(