Chương 23

---

Chương 23: Không Thích Cô, Thật Đấy

Buổi tối tại quán bar tầng thượng khách sạn Ánh Trăng.

Hạ Vy đặt ly cocktail xuống bàn, ánh mắt lười biếng quét qua đám đông phía dưới. Trong ánh đèn nhấp nháy, gương mặt cô sắc lạnh, mái tóc nhuộm xám tro càng khiến cô giống như một con báo kiêu hãnh đang nghỉ ngơi sau săn mồi.

Tiểu Lâm đến trễ gần hai mươi phút, người vẫn mặc nguyên đồng phục công ty, cà vạt lệch một bên, tóc hơi rối vì vội.

“Xin lỗi, vừa họp xong với bên Hàn Quốc.” – Cô kéo ghế ngồi xuống, không kịp nhìn Hạ Vy đã gọi phục vụ thêm một ly whisky.

Hạ Vy không đáp. Cô chỉ đẩy một cái bánh tart trứng nhỏ về phía Tiểu Lâm.

“Không ăn tối à?”

“Không đói.” – Tiểu Lâm nhấc ly lên uống cạn, rồi bất ngờ thở dài. “Sao cô lại rủ tôi đi bar? Cứ tưởng không ưa tôi cơ mà.”

Hạ Vy dựa lưng vào ghế, hai chân bắt chéo, ánh mắt lướt qua gò má Tiểu Lâm đầy giễu cợt.

“Tôi không ưa những kẻ bênh người phụ nữ đó mù quáng.”

Tiểu Lâm ngẩn ra. “An Nhiên?”

“Phải.”

“Chị ấy không làm gì sai cả.”

“Không sai? Bị bóc phốt vẫn lao đầu đóng phim, còn để chị cô ấy mất kiểm soát vì yêu…” – Hạ Vy cười nhạt. “Thứ tình cảm ấy, vừa ích kỷ vừa nguy hiểm.”

Tiểu Lâm siết ly, mắt bắt đầu ánh lên tia lửa.

“Cô không hiểu chị ấy đã trải qua gì.”

Hạ Vy nhướng mày. “Còn cô, đang bảo vệ chị ấy bằng tư cách gì?”

Câu hỏi khiến Tiểu Lâm khựng lại. Trong một khoảnh khắc, cô không trả lời được. Rồi bật cười chua chát:

“Tư cách gì à? Không phải chị cô cũng yêu người ta đến mất lý trí sao?”

Không khí như đông cứng trong hai giây.

Hạ Vy bật dậy, chuẩn bị rời đi.

Tiểu Lâm cũng đứng theo bản năng, tay vô tình kéo lấy cổ tay cô.

“Cô cứ hay mỉa mai, nhưng tôi biết… cô đang ghen.”

Hạ Vy quay phắt lại.

“Ghen?”

“Vì Lâm Kỳ dành hết mọi quan tâm cho An Nhiên.”

“Cô… câm miệng.”

“Cô chẳng ghét tôi. Cô ghét cảm giác mình không thể nào thay thế được An Nhiên trong lòng Lâm Kỳ.”

Hạ Vy giật mạnh tay ra.

“Cô đang mơ.”

“Ừ, mơ.” – Tiểu Lâm khẽ mỉm cười. “Nhưng mơ còn dám đối diện, hơn là cô, suốt ngày trốn sau danh nghĩa ‘thư ký trung thành’.”

Lần đầu tiên, Hạ Vy im lặng. Cô không phản bác.

Tiểu Lâm thở dài, đặt chìa khóa xe xuống bàn.

“Tôi không thích cô đâu. Thật đấy. Nhưng nếu một ngày nào đó… tôi lỡ thích, thì cũng sẽ là lúc cô ngừng nhìn về phía Lâm Kỳ.”

Cô rời khỏi quán bar, để lại Hạ Vy đứng lặng giữa âm nhạc rền rĩ và ánh đèn loang loáng trên mặt sàn gỗ lạnh.

---

Gần nửa đêm.

Hạ Vy lái xe một mình qua con đường vòng quanh hồ Xuân Hương. Đà Lạt không có quá nhiều xe về khuya, nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Cô nhớ ánh mắt Tiểu Lâm vừa rồi. Không phải ánh mắt của một người chỉ đơn thuần ghét mình.

Là ánh mắt của người... từng thất vọng.

Và điều đáng sợ nhất, là cô không thể ghét được ánh mắt ấy.

---

(Còn tiếp chương 25...)