---
Chương 22: Hồi Ức Không Mời
Trời Đà Lạt mưa từ sáng sớm, từng hạt mưa nhỏ rơi tí tách trên mái hiên gỗ, làm âm thanh trong căn nhà trở nên tĩnh mịch đến lạ.
An Nhiên thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô mở cửa sổ, để hơi lạnh len vào phòng. Hương gỗ thông ẩm và đất ướt khiến mọi thứ như chìm vào một tầng không gian khác, rất xa Sài Gòn, xa phim trường, xa những ồn ào thị phi mà cô từng vật lộn.
Phía sau lưng, Lâm Kỳ vòng tay ôm lấy cô, cằm tựa nhẹ lên vai.
“Lạnh không?” – giọng khàn khàn vừa tỉnh ngủ vang lên bên tai cô, dịu dàng như một thói quen đã từ lâu lắm.
An Nhiên mỉm cười. “Không. Em chỉ thấy… lạ khi yên tĩnh thế này.”
Lâm Kỳ không nói gì, chỉ siết chặt vòng tay, như sợ khoảnh khắc bình yên này sẽ vụt mất nếu buông lơi.
---
Đến trưa, khi họ đang dùng bữa, điện thoại của An Nhiên đổ chuông.
Là trợ lý riêng gọi đến – giọng hốt hoảng:
> “Chị Nhiên, báo mạng đang đăng lại chuyện cũ giữa chị và đạo diễn Khôi… Có cả hình ảnh ba năm trước, lúc chị nhập viện vì kiệt sức. Có người khơi lại và tung clip.”
An Nhiên sững người.
Lâm Kỳ đặt đũa xuống, ánh mắt lập tức đổi sắc.
“Đưa máy đây.”
Cô nhận lấy điện thoại, nói nhanh gọn với người bên kia:
“Thu thập toàn bộ link, bình luận, tài khoản tung clip. Đưa về cho tôi xử lý pháp lý.”
Ngắt máy, cô quay lại nhìn An Nhiên.
“Là hắn. Hoặc là người của hắn.”
An Nhiên cắn chặt môi. Tay cô siết lấy ly nước, ánh mắt dần mờ đυ.c.
Ba năm trước — quãng thời gian đen tối nhất trong đời cô — tưởng chừng đã bị chôn vùi. Nhưng thật ra, những người muốn dẫm đạp người khác để leo lên vẫn luôn sẵn sàng khơi lại mọi thứ.
“Em không muốn mọi người thấy mình là nạn nhân mãi.”
Lâm Kỳ rời ghế, quỳ một gối xuống cạnh cô, nắm lấy tay.
“Em không phải nạn nhân. Em là người đã sống sót.”
An Nhiên khẽ lắc đầu. “Nhưng họ không nhìn em như vậy.”
“Vậy để tôi làm người biến tất cả phải nhìn em bằng cách khác.”
---
Buổi chiều, Lâm Kỳ bắt đầu ra lệnh cho đội pháp lý. Một bản thông cáo truyền thông được soạn thảo kỹ lưỡng, kèm các tài liệu nội bộ mà cô từng giữ lại sau khi điều tra vụ việc năm đó — những chứng cứ chưa từng công bố.
An Nhiên đứng nhìn cô từ phía sau. Trong bộ sơ mi trắng và chiếc kính gọng kim loại, Lâm Kỳ lúc này lại trở về với dáng hình của một người lãnh đạo – lý trí, sắc bén, đầy quyền lực.
Nhưng cô biết, sau mỗi lần dứt khoát ấy là cả một lòng bao dung và tình cảm mà Lâm Kỳ chưa bao giờ thể hiện bằng lời.
Khi Lâm Kỳ ngẩng lên, thấy An Nhiên vẫn lặng thinh đứng đó, cô giơ tay ra.
“Lại đây.”
An Nhiên bước tới, ngồi vào lòng cô, vùi mặt vào ngực áo. Nhịp tim Lâm Kỳ trầm đều, như chiếc trống gõ vào nỗi bất an trong lòng cô.
“Em không muốn trở lại như trước kia.” – cô thì thầm.
“Vậy hãy bắt đầu mới.” – Lâm Kỳ cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô. “Nhưng lần này, có tôi bên cạnh.”
---
Tối đó, khi trời ngừng mưa, cả hai cùng ra ban công. Đà Lạt về đêm vẫn lạnh, nhưng không còn cô đơn.
“Em nghĩ… mình có thể quay lại đóng phim.” – An Nhiên đột ngột lên tiếng.
Lâm Kỳ nhìn cô, mắt hơi mở to.
“Bây giờ sao?”
An Nhiên gật đầu. “Không phải để chiến thắng ai. Mà là để sống đúng với bản thân.”
Lâm Kỳ khẽ cười.
“Vậy thì, để tôi đầu tư cho em – từ hình ảnh cho đến truyền thông.”
An Nhiên trợn mắt. “Làm như em là diễn viên tuyến mười không bằng…”
“Không, em là diễn viên tuyến một.” – Lâm Kỳ chạm nhẹ vào cằm cô. “Và là người tôi yêu.”
An Nhiên mím môi, khẽ cúi đầu.
Gió đêm lùa qua làm tóc bay nhẹ. Nhưng đôi mắt cô ánh lên tia sáng chưa từng thấy – ánh sáng của một người đang bước khỏi bóng tối, và lần đầu tin rằng: mình xứng đáng được yêu thương.
---