Chương 21

---

Chương 21: Bắt Đầu Từ Đôi Tay Ấm

Trời Đà Lạt se lạnh vào chiều muộn, những đám mây dày nhẹ trôi bên đồi thông như phủ một lớp sương mờ lên mọi thứ. An Nhiên ngồi cạnh lò sưởi, hai tay ôm cốc cacao nóng, đôi mắt lặng lẽ dõi theo ánh lửa lập lòe nhảy múa trong không gian yên tĩnh.

Lâm Kỳ thì ngồi ở chiếc ghế gỗ đối diện, ánh mắt dịu lại sau bao ngày giằng co, đấu đá và cả những giây phút gần như đánh mất nhau. Cô không nói gì, chỉ yên lặng như thể đang ngắm An Nhiên qua một lớp ký ức xa xăm – ký ức của ba năm trước, của những lần tình cờ nhưng định mệnh.

An Nhiên lên tiếng trước, giọng nhẹ như hơi thở:

“Chỗ này là của cô?”

Lâm Kỳ gật đầu. “Là nơi tôi trốn chạy khỏi thế giới. Không ai biết, kể cả gia đình tôi.”

An Nhiên đặt cốc xuống bàn. “Vậy tại sao lại dẫn tôi đến đây?”

“Vì tôi không còn muốn trốn em nữa.”

Một câu trả lời ngắn, nhưng trong mắt An Nhiên lại như gợn lên một đợt sóng ấm áp. Cô nhìn người đối diện. Không còn là Lâm Kỳ với gương mặt lạnh tanh thường ngày, không là người điều khiển mọi thứ trong tay – mà chỉ còn là một người phụ nữ đang cố học cách buông bỏ lớp mặt nạ.

“Có phải,” An Nhiên chậm rãi nói, “Tình yêu của cô lúc trước là một dạng kiểm soát?”

“Là một dạng sợ mất.” Lâm Kỳ đáp. “Tôi đã từng yêu kiểu đó, và bị phản bội. Sau đó, tôi bắt đầu yêu bằng lý trí. Với em... tôi không thể kiểm soát được nữa.”

Cô rút từ túi áo ra một mảnh giấy – là bức thư chưa bao giờ gửi. An Nhiên đọc từng dòng, lòng bỗng mềm đi:

> “An Nhiên, nếu có một ngày em biết tôi yêu em trước cả khi nhận ra mình cần tình yêu, xin đừng cười tôi. Tôi giấu đi những tổn thương không phải vì mạnh mẽ, mà vì sợ em sẽ bỏ tôi như những người khác. Em là ngoại lệ duy nhất khiến tôi muốn làm lại từ đầu.”

Cô ngẩng lên nhìn Lâm Kỳ, đôi mắt trong veo như gió lạnh chạm vào lòng người.

“Lần này, nếu tôi bước đến, cô có sẵn sàng giữ tôi bằng tình yêu tử tế không?”

Lâm Kỳ đứng dậy, bước tới gần, quỳ xuống bên cạnh ghế An Nhiên.

“Không phải là giữ,” cô thì thầm, “Mà là cùng em đi tiếp.”

Bàn tay cô chạm vào bàn tay An Nhiên – không còn siết chặt như muốn ép buộc, mà chỉ đơn giản là nắm lấy, chậm rãi và chắc chắn.

An Nhiên rút tay lại – nhưng không phải để từ chối, mà là để đan từng ngón vào tay Lâm Kỳ.

Gió từ khe cửa lùa vào làm lò sưởi rung nhẹ. Nhưng hơi ấm giữa hai người thì không dao động. Giống như sự yên ổn đầu tiên sau bao giông tố.

---

Tối hôm đó, họ nấu bữa tối cùng nhau.

An Nhiên loay hoay cắt cà rốt thành hình hoa, còn Lâm Kỳ thì lóng ngóng với món trứng chiên không chịu lật. Lần đầu tiên, cả hai bật cười thoải mái – không ẩn ý, không châm chọc, chỉ là tiếng cười trong veo của hai kẻ từng tổn thương đang dần học cách chữa lành.

Khi đèn bếp tắt, họ ngồi cùng nhau bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố từ xa lấp lánh như sao.

An Nhiên dựa đầu lên vai Lâm Kỳ, khẽ nói:

“Nếu có thể… tôi muốn thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này.”

Lâm Kỳ xiết nhẹ vai cô. “Không cần dừng lại. Chỉ cần từ giờ, mình cùng bước.”

-