Chương 20

---

Chương 20: Sự Dịu Dàng Sau Cơn Bão

Phòng làm việc tại Lâm thị chìm trong tĩnh lặng. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua lớp kính trong suốt, trải lên sàn những vệt sáng vàng cam kéo dài như nỗi cô đơn lặng lẽ. An Nhiên đứng trước bức tranh treo tường, nơi có chữ ký của rất nhiều nhân vật tên tuổi trong ngành, ánh mắt cô dừng lại trên một cái tên quen thuộc – "Lâm Kỳ".

Một cảm xúc lạ trỗi dậy – không phải nỗi đau, không phải khao khát, mà là một dạng thấu hiểu. Sau những hỗn loạn, An Nhiên dần nhận ra: tình yêu với Lâm Kỳ, chưa từng là một cuộc dạo chơi. Đó là trận chiến của bản ngã, của kiêu hãnh và cả những vết thương không bao giờ nói ra.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Là Tiểu Lâm.

“Cô An Nhiên, cô Lâm dặn tôi đưa cô cái này.”

Một phong bì mỏng. Bên trong là tấm vé máy bay, một cuốn sổ nhỏ, và... một bức ảnh cũ. Trong ảnh, là Lâm Kỳ và An Nhiên cách đây ba năm – lúc cả hai vô tình gặp nhau trong một chuyến thiện nguyện. Nụ cười lúc đó... giản dị và thật lòng đến khó tin.

“Sao cô ấy lại đưa tôi?”

Tiểu Lâm lưỡng lự. “Cô ấy nói, nếu cô vẫn còn muốn hiểu con người thật của cô ấy, hãy đi đến nơi tấm vé ghi.”

An Nhiên siết chặt vé máy bay trong tay.

---

Ba ngày sau, cô có mặt ở Đà Lạt. Không phải khách sạn sang trọng, mà là một căn nhà gỗ nhỏ nép mình bên đồi thông. Lúc cô đến, chỉ có người gác cổng mỉm cười:

“Cô Lâm dặn, nếu cô tới, cứ tự vào. Không cần gõ cửa.”

An Nhiên đẩy cửa. Mùi gỗ thông và quế lan tỏa trong không khí. Trên bàn là một tập bản thảo chưa hoàn thành, đề tên tác giả: Lâm Kỳ. Bên cạnh là một hộp gỗ nhỏ.

Cô mở nắp – bên trong là những tấm ảnh, vài mảnh giấy viết tay, và một sợi dây chuyền bạc cũ.

“An Nhiên.”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa sau.

Lâm Kỳ đứng đó, không vest chỉnh tề, không đôi giày da lạnh lùng. Chỉ là chiếc áo len xám nhạt và quần jeans đơn giản, ánh mắt cô dịu đi, mềm như sương mai.

“Cô đưa tôi đến đây để làm gì?”

“Để em nhìn thấy tôi thật sự là ai.”

An Nhiên im lặng. Lần đầu tiên, cô thấy được một Lâm Kỳ không cần che giấu – không phải CEO sắc bén, không là người tình dữ dội, mà là một người phụ nữ cũng biết tổn thương.

Lâm Kỳ tiến lại, ngồi xuống cạnh cô.

“Tôi sợ nếu để em biết quá nhiều, em sẽ rời đi.”

“Cô nghĩ bạo lực và chiếm hữu sẽ giữ được tôi sao?”

“Tôi nghĩ... ít ra nó sẽ khiến em nhớ tôi, khi tôi không còn ở bên.”

An Nhiên thở dài. “Cô sai rồi.”

Lâm Kỳ quay đầu. “Em không nhớ tôi?”

“Tôi không chỉ nhớ. Tôi đau vì cô.”

Lâm Kỳ siết nhẹ tay cô. “Vậy lần này, để tôi học cách yêu em đúng cách... được không?”

---