Chương 19

---

Chương 19: Những Vết Cắt Không Thấy Máu

Buổi sáng trong lành, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ nhẹ nhàng phủ lên khuôn mặt đang say ngủ của An Nhiên. Cô chớp mắt tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn vương lại dư âm từ giấc mơ đêm qua – một giấc mơ lạ kỳ, không rõ là hạnh phúc hay bất an.

Lâm Kỳ đã không còn bên cạnh giường. Tấm drap vẫn còn vết nhăn, chứng tỏ cô ấy chỉ mới rời đi không lâu. Mùi cà phê từ gian bếp lan tỏa sang phòng ngủ, mang theo cảm giác ấm áp kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với nỗi trống rỗng mà An Nhiên vẫn luôn mang theo từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Cô khoác áo choàng bước ra, thấy Lâm Kỳ đang đứng bên quầy bếp, một tay cầm tách cà phê, tay còn lại kẹp tài liệu. Dáng vẻ chuyên chú, lạnh lùng ấy... khiến An Nhiên có chút hoài nghi đêm qua có thật sự là thực hay chỉ là ảo giác cô tự tạo ra.

"Em dậy rồi à?" – Lâm Kỳ lên tiếng trước, không rời mắt khỏi tài liệu.

"Ừm... sớm thế?"

"Cuộc họp lúc chín giờ. Tôi muốn tranh thủ đọc qua vài thứ." Cô đặt tách cà phê lên bàn, ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại ở An Nhiên. "Có muốn tôi chở đến trường quay?"

An Nhiên lắc đầu. "Hôm nay em được nghỉ. Chắc ở nhà nghỉ ngơi."

Lâm Kỳ gật đầu. Không có thêm câu hỏi nào. Không cái ôm, không nụ hôn chào buổi sáng. Mọi thứ bình thường như thể họ chưa từng có đêm qua.

Không hiểu vì sao, điều đó khiến An Nhiên thấy nghẹn.

---

Sau khi Lâm Kỳ rời đi, căn hộ rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối. An Nhiên ngồi trên ghế sofa, tay cầm remote nhưng chẳng mở TV. Thay vào đó, cô nhìn chăm chăm vào bức tường trắng phía đối diện – nơi chẳng có gì ngoài một chiếc đồng hồ và ánh sáng mờ mờ.

Cô nhớ lại ánh mắt Lâm Kỳ khi nói: "Tôi muốn xem em nhớ tôi đến mức nào."

Có phải... tất cả những gì Lâm Kỳ làm đều là thử thách? Hay đơn giản chỉ là sự thao túng?

An Nhiên không chắc.

Cô bước vào phòng làm việc nhỏ của mình, nơi có giá sách cao ngất và những kịch bản cô từng viết tay. Một số là bản nháp của phim, một số là nhật ký cô chưa từng dám chia sẻ.

An Nhiên kéo ra một cuốn sổ cũ. Dưới ánh sáng dịu, những dòng chữ nghiêng nghiêng hiện lên:

"Tôi từng mong có một người đến và khiến tôi tin rằng mình không cần gồng mình mạnh mẽ nữa."

Cô lật trang khác. Một đoạn chưa từng hoàn thành:

"Nếu em là vết thương, thì tôi có thể là ai? Kẻ gây ra nó, hay kẻ muốn liếʍ lành nó bằng thứ thuốc đắng nhất?..."

Bàn tay khẽ run. Từ khi nào cô trở nên rối rắm đến thế?

---

Chiều muộn.

Chuông điện thoại vang lên. Là Tiểu Lâm.

"Chị An Nhiên, hôm nay chị có rảnh không? Em và Hạ Vy đang ở quán sách dưới phố. Em muốn mời chị ly trà sữa bù cho chuyện hôm trước."

An Nhiên mỉm cười nhẹ. "Chị tới ngay."

Đôi lúc, một ly trà sữa, một buổi nói chuyện nhỏ với người quen cũ... lại là điều kéo ta ra khỏi vòng xoáy cảm xúc nguy hiểm nhất.

---

Tối hôm đó, An Nhiên không mở đèn trong phòng ngủ. Cô để mặc bóng tối phủ lên từng mảng không gian. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô không thấy lạnh.

Chỉ có điều... cô vẫn không thể gọi tên mối quan hệ giữa mình và Lâm Kỳ.

Chỉ biết, cả hai đều đang giấu một vết cắt nào đó – sâu, nhưng không chảy máu.

-