Chương 18

---

Chương 18: Kẻ Thứ Ba Trong Bóng Tối

Buổi sáng hôm nay, trời đổ mưa nhẹ.

An Nhiên đứng dưới mái hiên phim trường, tay ôm cốc cà phê giấy đã nguội lạnh từ lâu. Cô nhìn màn mưa như một tấm màn mỏng giữa mình và thế giới — lạnh, ẩm và đầy che phủ.

Đêm qua, cô lại mơ.

Trong giấc mơ, cô đang chạy mãi giữa một hành lang tối. Đằng sau là tiếng bước chân Lâm Kỳ, đều đặn, rắn rỏi và không thể lẩn tránh. Cô chạy, nhưng mỗi bước đi lại kéo dài, nặng trĩu như chân bị buộc xích.

Và khi ngoái lại — Lâm Kỳ không còn là cô ấy. Đôi mắt đen thẫm biến thành trống rỗng, giống một kẻ xa lạ đội lốt người quen.

An Nhiên tỉnh dậy với một tiếng nấc nghẹn, tim đập nhanh, quần áo ướt đẫm mồ hôi.

---

“Em không sao chứ?”

Giọng nói quen thuộc kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.

Là Hạ Vy.

An Nhiên quay lại, khẽ gật đầu. “Không sao. Cảm ơn.”

Hạ Vy đứng cạnh, không che ô, để mặc mưa lất phất ướt vai áo. Đôi mắt của cô ấy, như thường lệ, bình thản đến mức khó đoán. Nhưng hôm nay lại ẩn chứa chút gì đó khác — một sự dò xét… hoặc một lời cảnh báo ngầm.

“Chị ấy… không phải người dễ yêu,” Hạ Vy nói chậm rãi. “Chị ấy chỉ biết chiếm giữ.”

An Nhiên nheo mắt. “Cô đang nói ai?”

Hạ Vy mím môi, không đáp. Một nụ cười nhạt lướt qua như thể mọi lời vừa rồi đều chỉ là trò đùa.

“Hy vọng em đủ mạnh để chịu được.”

---

Buổi trưa.

Trong căn phòng nghỉ dành riêng cho An Nhiên, một bó hoa lan trắng được đặt ngay ngắn trên bàn. Không thiệp, không tên người gửi, chỉ có dòng chữ ngắn gọn:

> “Đừng quên, tôi luôn nhìn em.”

Tim An Nhiên khẽ nhói.

Lâm Kỳ.

Cô ấy chưa từng nhắn tin hay gọi lại, nhưng luôn biết cách khiến An Nhiên không thể rời khỏi quỹ đạo của mình.

Dù không hiện diện, cô ấy vẫn tồn tại như một bóng ma phủ lên mọi giác quan của An Nhiên.

---

Tối hôm đó, sau khi kết thúc một cảnh quay mưa cực khổ, An Nhiên về nhà trong tình trạng kiệt sức.

Nhưng chưa kịp thay đồ, chuông cửa vang lên.

Trên màn hình chuông cửa là gương mặt lạnh như băng — Hạ Vy.

An Nhiên mở cửa, ngạc nhiên. “Cô tìm tôi?”

“Chúng ta cần nói chuyện,” Hạ Vy nói, giọng điềm tĩnh. “Không phải về công việc.”

An Nhiên hơi lùi lại. “Mời vào.”

Căn hộ đơn giản nhưng sạch sẽ. Hạ Vy không ngồi xuống, chỉ đứng giữa phòng khách, ánh mắt dừng lại nơi cổ An Nhiên — nơi vết bầm tím mờ nhạt vẫn chưa tan hết.

“Em biết Lâm Kỳ là kiểu người gì không?”

An Nhiên ngẩng đầu. “Tôi không cần cô dạy tôi hiểu cô ấy.”

Hạ Vy khẽ nhíu mày. “Không. Em cần biết chị ấy đã từng làm gì với người trước em.”

Không khí trong phòng bỗng chùng xuống.

Hạ Vy rút ra một bức ảnh từ túi áo khoác, đặt lên bàn.

Trong ảnh là một cô gái trẻ hơn An Nhiên, ánh mắt trống rỗng, môi tím tái. Trên cổ cô ấy… là một vết bầm hằn rõ — y hệt như những gì An Nhiên từng mang.

“Cô ấy tên Trần Lệ. Người yêu cũ của Lâm Kỳ. Mất tích hơn một năm trước.”

An Nhiên chết lặng.

“Ý cô là... Lâm Kỳ liên quan?”

“Không có bằng chứng,” Hạ Vy nói. “Chỉ là cô ấy biến mất sau một thời gian bị Lâm Kỳ ‘giam lỏng’. Và chị ấy chưa từng phủ nhận.”

---

Sau khi Hạ Vy rời đi, An Nhiên ngồi lặng trong căn phòng tối.

Ảnh Trần Lệ nằm trên bàn, cạnh bó lan trắng.

Một phần trong cô gào thét: “Không tin! Lâm Kỳ không như thế!”

Nhưng phần còn lại — phần từng thấy ánh mắt điên dại của Lâm Kỳ khi chiếm hữu cô — lại im lặng.

Bởi vì sâu trong đáy mắt ấy, đúng là có một thứ gì đó không thể gọi là tình yêu…

…mà giống như ám ảnh.

-