---
Chương 17: Hồi Ức Không Màu
Buổi sáng trong căn phòng tầng 48 của khách sạn S·Light ngập tràn ánh nắng. Ánh mặt trời len qua rèm cửa, chiếu rọi lên tấm ga giường lộn xộn và hai thân thể đang cuộn chặt lấy nhau.
An Nhiên tỉnh giấc trước.
Cô không quen ngủ nướng, nhất là sau một đêm đầy ám ảnh lẫn dịu dàng như thế. Cơ thể đau nhức một cách quen thuộc, nhưng tâm trí lại nhẹ bẫng lạ thường — như thể mọi cảm xúc nặng nề trước đó đã được cởi bỏ theo từng nụ hôn, từng cái siết chặt trong bóng tối.
Lâm Kỳ vẫn còn ngủ, một tay vòng qua eo cô, tay còn lại đặt hờ trên đùi.
Gương mặt khi ngủ của Lâm Kỳ không còn vẻ sắc lạnh như thường ngày. Có gì đó mềm mại, rất con người, rất... dễ tổn thương.
An Nhiên khẽ nhích người, nhưng Lâm Kỳ lập tức siết chặt hơn, đôi mày cau nhẹ dù mắt chưa mở.
"Đừng đi." Giọng cô ấy khàn khàn, nhưng đầy chắc nịch. "Ít nhất là sáng nay."
An Nhiên khẽ thở dài, không biết nên buồn hay vui. Cô nằm im trong vòng tay ấy thêm một lát nữa, cảm nhận nhịp tim Lâm Kỳ đều đặn như lời khẳng định vô hình: “Tôi ở đây.”
---
Cuối buổi chiều, cả hai rời khách sạn, mỗi người một hướng như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nhưng An Nhiên biết, sau đêm đó, mối quan hệ giữa họ đã thay đổi một cách không thể vãn hồi.
Trên đường về, điện thoại An Nhiên rung lên.
Tin nhắn từ trợ lý đoàn phim:
> "Ngày kia đổi lịch quay. Có cảnh với diễn viên phụ mới — thư ký của Lâm Kỳ, Hạ Vy."
An Nhiên nhíu mày.
Cô nhớ người đó. Lúc nào cũng đi bên cạnh Lâm Kỳ, lạnh lùng, không mấy thân thiện. Ánh mắt của cô ta khi nhìn An Nhiên không rõ là khinh thường hay... gì đó sâu hơn.
---
Ngày quay hôm ấy, không khí trường quay căng thẳng một cách khó hiểu. Đạo diễn vừa gắt gỏng, vừa hồi hộp — như thể có ai đó quan trọng đang quan sát từ xa.
An Nhiên không thấy Lâm Kỳ xuất hiện, nhưng ánh mắt Hạ Vy thì chưa rời cô một giây nào. Ngay cả khi không có cảnh quay, Hạ Vy vẫn đứng đó, khoanh tay, ánh mắt lạnh đến tê người.
Trong một khoảnh khắc, khi An Nhiên đi ngang qua, cô nghe thấy tiếng Hạ Vy thì thầm với trợ lý:
"Không phải ai cũng xứng với sự dịu dàng của chị ấy."
An Nhiên dừng bước.
Cô không quay lại, không đáp trả.
Chỉ là… trong lòng như có vết xước nhỏ — không phải vì lời nói đó, mà vì người nói ra nó… có vẻ rất hiểu Lâm Kỳ.
---
Tối hôm ấy, An Nhiên đứng trước gương trong căn hộ của mình.
Tấm gương soi rõ từng vết dấu trên cổ, trên vai, trên hông… tất cả những nơi Lâm Kỳ từng đặt môi lên. Giống như dấu ấn của quyền sở hữu.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào một vết bầm chưa tan, ánh mắt mơ hồ.
“Không phải ai cũng xứng với sự dịu dàng của chị ấy.”
Câu nói ấy vang vọng trong đầu, ám ảnh như một dự cảm không lành.
An Nhiên biết — chuyện giữa cô và Lâm Kỳ không thể đơn giản là yêu hay không yêu.
Vì với Lâm Kỳ, tất cả đều là quyền kiểm soát.
Và với An Nhiên, đôi khi… cảm giác được giam cầm ấy lại đáng sợ hơn cả sự tự do.
---