Chương 15

---

Chương 15: Ký Ức Dưới Lớp Da Thịt

Ánh đèn phòng ngủ chiếu xuống sàn gỗ nâu trầm, phản chiếu bóng dáng An Nhiên đang nằm bất động trên giường. Màn đêm ngoài cửa sổ như nhấn chìm mọi suy nghĩ của cô trong khoảng lặng đặc quánh, chỉ còn tiếng tích tắc đồng hồ và nhịp thở nhè nhẹ của chính mình.

Từ sau cái đêm định mệnh trong xe, Lâm Kỳ không nhắn tin, không gọi điện. Cô biến mất như một cơn bão đi qua để lại dư âm nồng cháy và đớn đau.

An Nhiên không biết nên gọi cảm xúc mình là gì.

Là nhớ? Là hận? Hay là… thứ cảm giác hỗn loạn khi một người từng bước thâm nhập vào thể xác lẫn tâm trí cô, để rồi đột ngột rút lui, để lại khoảng trống lạnh đến tê người.

Lâm Kỳ chưa bao giờ giống những người khác.

Cô ấy không yêu như bao người. Cô ấy muốn chiếm hữu. Một cách trọn vẹn, từ ánh mắt, tiếng thở cho đến cả những vết hằn trên da thịt.

An Nhiên ngồi dậy, nắm lấy tấm drap giường. Mắt cô vô thức rơi xuống cổ tay mình — nơi vết bầm tím nhàn nhạt vẫn chưa tan hoàn toàn.

Đêm đó... Lâm Kỳ mạnh bạo, điên cuồng, như thể đang trừng phạt và thỏa mãn cùng một lúc. Nhưng cuối cùng, lại là người rời đi trước.

Cô ấy để An Nhiên nằm lại trong xe, run rẩy, ướt đẫm mồ hôi và không khí đặc quánh mùi thân thể.

Như thể tất cả chỉ là một cuộc chơi. Mà An Nhiên chưa từng được quyền lựa chọn.

---

Sáng hôm sau, cô đến phim trường sớm hơn thường lệ.

Không phải vì hăng hái với công việc, mà vì muốn thoát khỏi sự dằn vặt trong tâm trí.

Cảnh quay hôm nay là một đoạn hồi tưởng: nhân vật của cô – một nữ sinh cấp ba lần đầu biết thế nào là rung động.

Chiếc váy đồng phục trên người khiến An Nhiên có chút lúng túng. Cô đã quá quen với hình ảnh trưởng thành, điềm tĩnh. Việc trở lại thời ngây thơ khiến cô không khỏi ngại ngùng.

Đạo diễn ghé sát tai trợ lý:

“Chút nữa bảo An Nhiên ánh mắt phải có chiều sâu hơn. Cảnh này là nền cho cú twist tình cảm sau.”

Nhưng khi máy quay bắt đầu chạy, mọi chỉ đạo đều trở nên thừa thãi.

An Nhiên ngồi một mình bên bàn học, ánh mắt mơ màng nhìn ra cửa sổ. Gió thổi nhẹ, hắt bóng những tán cây lung linh trên nền tường giả. Trong giây phút ấy, cô nhớ lại ánh mắt của Lâm Kỳ — lạnh lùng, nhưng lúc chạm vào cô lại như thiêu đốt.

Lần đầu tiên Lâm Kỳ hôn cô… không phải dịu dàng, mà là cưỡng chế. Không một lời báo trước. Không lý do. Chỉ là đôi môi kia áp xuống, bóp nát mọi khoảng cách giữa họ. Và An Nhiên — thay vì đẩy ra — lại đón nhận trong một cơn mê man không thể lý giải.

Đạo diễn khẽ nhíu mày, rồi vỗ tay:

“Tuyệt vời. Chính là ánh mắt ấy. Đau đớn, nhưng không thể rời bỏ.”

---

Buổi tối.

Khi An Nhiên trở về căn hộ, hộp thư có một phong bì màu đen nhét sâu trong ngăn.

Cô cau mày. Không có tên người gửi. Không logo.

Chỉ có một mảnh giấy nhỏ và một thẻ từ.

Giấy viết tay, nét chữ cứng cáp:

“Tầng 48. 20:00. Nếu em muốn biết rốt cuộc tôi muốn gì.”

An Nhiên nhìn đồng hồ.

19:15.

Cô định vứt bỏ tờ giấy. Nhưng đôi tay lại không làm theo lý trí.

---

20:00.

Cô đứng trước cánh cửa phòng suite tầng 48 của khách sạn S·Light — nơi Lâm Kỳ thường tổ chức các cuộc họp kín với đối tác.

Cửa mở khi thẻ từ vừa lướt qua.

Không ai ở cửa.

Chỉ có mùi hương quen thuộc thoang thoảng — mùi của gỗ tuyết tùng và một chút hoắc hương đậm đặc.

An Nhiên bước vào.

Căn phòng tĩnh lặng, đèn vàng dịu nhẹ. Trên bàn trà là một ly rượu vang đỏ còn nguyên vết son.

Và Lâm Kỳ — đang đứng ngoài ban công, lưng quay lại.

An Nhiên cắn môi, chậm rãi bước đến.

“Cô gọi tôi đến đây làm gì?”

Lâm Kỳ không quay đầu. Giọng nói trầm thấp vang lên giữa không khí:

“Tôi không gọi em. Em chọn đến.”

An Nhiên siết chặt tay. “Cô biến mất gần một tuần. Sau cái đêm đó, cô không một lời.”

Lâm Kỳ quay lại.

Bộ suit đen ôm sát cơ thể, chiếc áo sơ mi trắng chỉ cài hai nút trên cùng. Ánh mắt cô ấy sắc như dao, nhưng môi lại cong cong.

“Tôi muốn xem em nhớ tôi đến mức nào.”

An Nhiên giật mình. “Cô coi tôi là trò đùa sao?”

“Không.” Lâm Kỳ bước tới. “Tôi muốn em nhận ra, em không thể quên tôi được.”

An Nhiên định quay đi, nhưng tay bị kéo mạnh lại.

Lâm Kỳ ép cô vào cửa kính ban công. Ánh đèn từ tòa nhà đối diện hắt lên, phản chiếu gương mặt họ trong kính — một kẻ lạnh lùng, một người giãy giụa.

“Buông tôi ra…”

“Em đang run.”

“Tôi không—”

Lời chưa dứt, môi cô đã bị cưỡng ép một lần nữa.

Nụ hôn của Lâm Kỳ vẫn y như đêm đó — cuồng dại, đòi hỏi, không cho An Nhiên chút không gian nào để trốn tránh.

An Nhiên chống tay vào ngực cô ấy, nhưng lực đạo yếu ớt như một lời mời gọi hơn là kháng cự.

Lâm Kỳ rời khỏi môi cô, hơi thở phả bên tai:

“Em nhớ tôi, đúng không?”

An Nhiên cắn môi.

Một giọt nước mắt chảy dài trên má.

“Cô… khiến tôi không thể bình thường nữa.”

Lâm Kỳ nhẹ nhàng lau đi giọt nước.

“Vì em vốn dĩ không bình thường. Từ khoảnh khắc tôi cứu em năm đó… em đã thuộc về tôi rồi.”

An Nhiên nghẹn lại.

Cô nhớ giọng nói đó. Ba năm trước, trong làn máu và tiếng còi xe, ai đó đã nói bên tai cô:

“Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em.”

Giọng nói ấy… là của Lâm Kỳ.