Chương 14

---

Chương 14: Đêm Lạnh Cạnh Người Mình Ghét

Buổi chiều trời đổ mưa. Ánh nắng tắt lịm sau những đám mây xám nặng, khiến bầu không khí trong Tập đoàn Lâm Thị càng thêm ảm đạm.

Tiểu Lâm vừa định rời khỏi thì nhận được tin nhắn từ phòng kế hoạch:

[Lệnh từ Lâm tổng: Thư ký Hạ Vy và trợ lý Tiểu Lâm phụ trách chuyển tài liệu hợp đồng đến studio quay phim ngoài thành. Tài liệu tuyệt mật, cần hai người trực tiếp bàn giao.]

Tiểu Lâm nhìn màn hình, cau mày.

“Hả? Với cô ta?”

Ngay lúc đó, Hạ Vy bước tới, áo sơ mi đen gọn gàng, dáng vẻ lạnh lùng. Cô liếc qua Tiểu Lâm, cười nhạt.

“Cô tưởng tôi cũng vui khi bị điều đi với người không chuyên nghiệp à?”

“Cái gì mà không chuyên nghiệp?!” Tiểu Lâm bực tức đáp, xách túi hồ sơ đập nhẹ vào vai đối phương, nhưng Hạ Vy chỉ né sang bên như chẳng buồn chạm vào.

---

Chiếc xe hơi màu đen lao nhanh qua những con đường ướt mưa.

Trong xe, không khí căng thẳng đến mức tài xế cũng không dám ho một tiếng.

Tiểu Lâm khoanh tay nhìn ra cửa sổ, chốc chốc lại đảo mắt về phía Hạ Vy – người ngồi bên kia ghế sau. Cô ta không nói một lời, chỉ cúi đầu chăm chú vào điện thoại.

Sự im lặng khiến lòng Tiểu Lâm ngứa ngáy.

“Cô không thấy phiền à?”

Hạ Vy không ngẩng đầu. “Vì sao tôi phải phiền?”

“Đi mưa gió thế này, ngồi cạnh một người mình không ưa. Tôi thấy cũng đáng để cáu chứ?”

Lần này Hạ Vy ngẩng đầu. Cô chống cằm, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao.

“Cô nói đúng. Tôi cũng không ưa cô. Nhưng ít nhất tôi không trẻ con đến mức gây sự vô cớ.”

“Cái gì cơ?!”

“Cô ghét tôi vì tôi làm việc cho Lâm Kỳ, đúng không?” Hạ Vy thẳng thắn. “Tôi chỉ là thư ký. Tôi không thay cô ấy quyết định điều gì cả. Nếu muốn giận, thì nhắm đúng người.”

Tiểu Lâm sững lại. Cô không ngờ Hạ Vy lại nhìn ra nhanh như vậy.

“Tôi không giận... tôi chỉ... không thích cách cô nhìn chị An Nhiên.”

“Cách tôi nhìn cô ấy?”

Hạ Vy bật cười – một nụ cười thật sự, không còn lạnh lùng nữa. “Tôi kính trọng cô ấy. Tôi cũng thấy cô ấy đáng thương. Nhưng tôi không phải người chen chân vào chuyện tình của người khác.”

Tiểu Lâm ngây ra. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình đã quá hồ đồ.

Hạ Vy chống tay vào cửa sổ, nhìn mưa đọng trên kính.

“Cô có vẻ xem cô ấy như người thân?”

Tiểu Lâm gật đầu, khẽ nói: “Chị ấy giống như chị gái của tôi…”

Hạ Vy im lặng một lúc, rồi chợt bật cười: “Thì ra là vậy. Tôi cứ tưởng cô đang ghen.”

“Ghen?! Tôi ghen với cô?!” Tiểu Lâm đỏ bừng tai, định phản bác, nhưng mắt Hạ Vy lóe lên tia trêu chọc rất rõ.

“Cũng phải. Tôi đẹp, cô lại hay nhìn trộm.”

“Cô—!”

---

Xe đột ngột dừng lại.

Tài xế quay xuống: “Xin lỗi, đoạn đường phía trước bị chặn do sạt lở. Chúng ta cần dừng lại chờ xử lý khoảng một tiếng.”

Ngoài trời mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Tiểu Lâm thở dài: “Xui thật sự.”

Hạ Vy nhìn đồng hồ, rồi mở cốp xe lấy áo khoác. “Ra ngoài đợi cũng lạnh. Vào ghế trước ngồi cho ấm đi.”

Tiểu Lâm chần chừ. Nhưng rồi khi thấy Hạ Vy tự nhiên bước qua, cô lặng lẽ đi theo.

---

Trong cabin xe hẹp, hai người ngồi cạnh nhau, yên lặng một lúc.

Không còn những câu đối chọi, không còn ánh mắt dè chừng. Chỉ còn tiếng mưa đều đều gõ vào kính xe.

Một làn hơi ấm len lỏi từ bờ vai sát bên.

Tiểu Lâm thấy l*иg ngực mình có gì đó khẽ dao động.

Hạ Vy chợt quay sang, giọng trầm thấp: “Tôi ghét người ồn ào, nhưng không ghét cô.”

Câu nói ấy… khiến tim Tiểu Lâm đập lỡ một nhịp.

Cô nghiêng đầu, ngỡ ngàng.

Giữa đêm mưa lạnh lẽo, có một ánh nhìn rất gần, rất thật.

---