Chương 13: Va Chạm Ngầm
Ánh nắng ban mai chưa kịp xuyên qua tầng mây, không khí trong Tập đoàn Lâm Thị đã căng như dây đàn.
An Nhiên có lịch quay trễ, nên hôm nay là lần đầu tiên Tiểu Lâm đến công ty thay cô xử lý một số thủ tục hợp đồng. Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt lại đầy cảnh giác.
Từ sau vụ bó hoa trắng và tấm thiệp không tên, Tiểu Lâm đã sinh lòng đề phòng sâu sắc với Lâm Kỳ. Cô biết rõ An Nhiên không hề muốn dính dáng đến người phụ nữ kia, vậy mà cứ liên tục bị kéo vào guồng xoáy không lối thoát.
Cô vừa bước vào khu văn phòng cấp cao thì gặp ngay Hạ Vy – thư ký riêng của Lâm Kỳ.
“Chị là Tiểu Lâm, đúng không?” Giọng Hạ Vy lạnh lùng, không mang chút khách khí nào. Cô đưa mắt từ đầu đến chân đối phương như đang đánh giá.
Tiểu Lâm cau mày. Cô không thích ánh mắt ấy – kiểu nhìn nửa khinh thường, nửa dò xét, như thể cô là người ngoài không nên xuất hiện ở đây.
“Tôi đến nộp hồ sơ cho An Nhiên. Làm phiền chị thông báo với Lâm tổng.”
Hạ Vy khẽ nhếch môi. “Lâm tổng không tiếp người không hẹn trước, đặc biệt là trợ lý.”
Giọng điệu ấy như một cái tát gián tiếp vào mặt Tiểu Lâm. Cô siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh: “Vậy chị làm ơn đưa hồ sơ này cho cô ấy.”
“Không có trách nhiệm phải làm việc vặt cho trợ lý của người khác,” Hạ Vy nói, không che giấu sự khó chịu.
Cơn tức trong Tiểu Lâm dâng lên tận óc. Cô cắn răng, mắt ánh lên tia bướng bỉnh: “Tôi đến với tư cách đại diện cho An Nhiên. Nếu chị không chuyển, tôi sẽ tự vào.”
Hạ Vy chặn trước cửa phòng làm việc. “Cô không có quyền.”
“Chị nghĩ tôi sợ cô à?” Tiểu Lâm gằn giọng.
Hai người đứng đối đầu nhau, sát khí mơ hồ lan tỏa giữa khu văn phòng yên tĩnh. Nhân viên lén liếc, nhưng không ai dám lên tiếng.
---
Phía trong phòng làm việc, Lâm Kỳ đang chăm chú xem tài liệu thì ngước lên khi nghe tiếng cãi vã vọng vào.
Cô đặt bút xuống, gọi điện nội bộ: “Hạ Vy, để cô ấy vào.”
Chỉ một câu, không cần hỏi lý do.
Tiểu Lâm nhếch môi nhìn Hạ Vy, như thắng một hiệp nhỏ.
---
Sau khi hồ sơ được giao, Tiểu Lâm quay gót rời đi. Nhưng khi bước ngang qua Hạ Vy, cô dừng lại một nhịp.
“Chị làm thư ký mà thái độ tệ như vậy, không sợ làm phiền đến hình ảnh của Lâm tổng sao?”
Hạ Vy liếc nhìn. “Cô lo cho bản thân trước đi. Làm trợ lý thì chỉ nên ở bên ngoài mà phục vụ, đừng tham vọng chen chân vào thế giới người lớn.”
Câu nói đó như giáng vào lòng tự trọng của Tiểu Lâm.
Cô quay người đi, lòng dậy sóng.
Hạ Vy. Cái tên này… cô sẽ không quên.
---
Tối hôm đó, trong căn hộ của An Nhiên, Tiểu Lâm kể lại sự việc khi đang dọn dẹp phòng khách.
“Con nhỏ thư ký đó đúng là ngứa mắt. Chị, sao chị lại để cô ta bên cạnh Lâm Kỳ hoài vậy? Chị không sợ cô ta cấu kết với bà tổng đó bày trò nữa à?”
An Nhiên bật cười: “Em có vẻ tức giận vì chị thì ít, vì cô ta thì nhiều hơn đó.”
Tiểu Lâm chột dạ, rồi lườm: “Ai thèm tức giận vì cái người như cô ta.”
Nhưng trong lòng, hình bóng lạnh lùng, kiêu ngạo ấy cứ hiện ra. Đôi mắt sắc như dao, nụ cười nửa vờ nửa thật, và ánh nhìn như xem thường cả thế giới.
Tiểu Lâm siết khăn lau chặt hơn.
Cô ghét loại người như Hạ Vy nhất. Nhưng sao... lại cứ để tâm mãi thế này?
---
Dự kiến là H khoảng trên 10 chương ờ ờ thì thì ăn thịt đi nha tôi còn 1 bộ cổ trang nữa chiếm hữu mong các bạn ủng hộ, 1 HE 2 BE tôi nghĩ ra kết hết trời đợi nha