- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Chiếm Hữu
- Giam Cầm Tim Em
- Chương 12
Giam Cầm Tim Em
Chương 12
---
Chương 12: Xiềng Xích Vô Hình
An Nhiên ngồi trên giường thật lâu sau khi Lâm Kỳ bước ra khỏi phòng tắm. Hơi nước còn đọng lại trên làn da trắng mịn của cô ấy, từng giọt lăn dài xuống xương quai xanh rồi biến mất vào lớp khăn tắm quấn hờ hững. Khung cảnh ấy quá mê hoặc, quá nguy hiểm.
Cô không dám nhìn lâu. Không dám thừa nhận cơn bão trong lòng vẫn chưa qua đi.
Lâm Kỳ nhìn cô một lúc, rồi lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường, như thể cả hai vừa trải qua một đêm bình thường như bao cặp tình nhân khác.
Không. An Nhiên biết rõ, họ chưa từng “bình thường”.
“Em muốn nói gì đó?” – Lâm Kỳ lên tiếng trước, nhẹ nhàng nhưng không hề dễ đối thoại.
An Nhiên gật đầu, rồi lắc đầu. Cô không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Lúc nãy...” Cô nuốt nước bọt. “Là do cảm xúc nhất thời.”
Lâm Kỳ nhíu mày, nhưng không cắt ngang. Đôi mắt sắc bén của cô như nhìn thấu tận đáy lòng An Nhiên.
“Vậy sao?” – Cô mỉm cười nhạt. “Nếu tôi không đến gần, liệu em có tự bước ra không?”
An Nhiên im lặng.
Cô biết, Lâm Kỳ nói đúng. Cô đã yếu lòng, đã sa vào sự quyến rũ không lối thoát ấy.
“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này.” – An Nhiên nói, giọng run lên nhưng vẫn cố giữ vững lập trường. “Tôi cần không gian. Tôi cần tự do.”
“Tự do?” – Lâm Kỳ lặp lại từ đó, như thể đang nhấm nháp vị đắng chát của nó. “Em tưởng đây là thứ em có thể tự chọn sao, An Nhiên?”
An Nhiên ngẩng lên, ánh mắt phẫn uất.
“Tôi không phải món đồ để bị kiểm soát!”
Lâm Kỳ khựng lại. Đôi mắt cô lóe lên một tia sắc bén, rồi lập tức dịu xuống.
“Không. Em không phải món đồ.” – Cô đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cửa sổ, giọng nói vang vọng trong không gian im ắng. “Em là người tôi đã chọn. Là người tôi không thể buông tay.”
An Nhiên siết chặt ga giường. Những lời đó không hề khiến cô cảm thấy vinh hạnh. Ngược lại, nó như một sợi xích khóa chặt chân cô lại.
“Chị đã biết tôi sẽ đến tìm chị.” – Cô khẽ hỏi.
Lâm Kỳ quay đầu nhìn cô, ánh mắt không che giấu sự thật.
“Đúng vậy. Tôi biết em sẽ không chịu được lâu.” – Cô bước về phía cô, từng bước nặng như kim loại rơi trên sàn đá. “Tôi biết em sẽ quay lại, không phải vì giận dữ, mà vì em đã muốn hiểu tôi.”
“Muốn hiểu chị?” – An Nhiên lùi lại một chút, cảm thấy l*иg ngực bị chèn ép.
“Phải.” – Lâm Kỳ ngồi xuống bên giường, mắt không rời khỏi gương mặt cô. “Bởi vì từ ba năm trước, khi tôi cứu em, tôi đã biết… em thuộc về tôi.”
An Nhiên như bị bóp nghẹt. Cô khẽ run.
“Vậy là thật… năm đó, người cứu tôi… là chị.”
Lâm Kỳ gật đầu.
“Em nằm trên tay tôi, máu bê bết, tim đập yếu dần. Tôi đã giữ lấy em, đã ghé tai nói: ‘Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em.’”
Tim An Nhiên co thắt lại.
Câu nói ấy… suốt ba năm nay vẫn đeo bám trong trí nhớ mơ hồ của cô, giờ đây rốt cuộc cũng có chủ nhân.
“Nhưng tại sao không nói sớm?” – Cô khẽ hỏi, giọng lạc đi.
“Bởi vì tôi không muốn em mang ơn.” – Lâm Kỳ nói, dứt khoát. “Tôi muốn em yêu tôi.”
An Nhiên ngẩn người.
Câu nói ấy không ướŧ áŧ, không lãng mạn, nhưng lại như mũi dao đâm thẳng vào tim cô.
Lâm Kỳ không vòng vo. Cô không cần lòng biết ơn. Cô muốn sự chiếm hữu.
“Và tôi đã chờ đủ lâu rồi.” – Cô thì thầm, tay khẽ vén tóc An Nhiên ra sau tai. “Tôi không định đứng ngoài cuộc đời em thêm một phút nào nữa.”
An Nhiên cảm thấy người mình run lên. Bàn tay Lâm Kỳ không thô bạo, nhưng lại khiến cô có cảm giác như bị bao vây hoàn toàn.
“Chị định làm gì?” – Cô lùi lại, mắt hoảng hốt.
Lâm Kỳ không tiến thêm, nhưng ánh nhìn lại giống như gông xiềng vô hình.
“Làm gì ư?” – Cô mỉm cười, chậm rãi. “Giữ em lại. Không cần ép buộc. Vì chính em… cũng không nỡ rời xa.”
An Nhiên mở miệng định phản bác, nhưng mọi lời nói đều tắt lịm khi Lâm Kỳ cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô.
“Chị đang kiểm soát tôi.” – Cô lẩm bẩm.
“Không.” – Lâm Kỳ sửa lại. “Tôi đang yêu em, theo cách của tôi.”
Khoảnh khắc ấy, An Nhiên biết… nếu cô không tự kéo mình ra khỏi vòng xoáy này, cô sẽ mãi mãi mắc kẹt.
Nhưng trái tim cô… lại không còn là của chính cô nữa.
---
Buổi chiều hôm ấy, An Nhiên rời khỏi căn hộ của Lâm Kỳ trong im lặng.
Lâm Kỳ không giữ cô lại, chỉ nhìn theo bóng lưng cô khuất dần sau cánh cửa.
Khi thang máy khép lại, An Nhiên mới nhận ra mình đang thở dốc, như vừa thoát khỏi một vùng nước sâu không đáy.
Cô dựa lưng vào vách thang máy, mắt nhắm nghiền.
Trái tim đập mạnh.
Không phải vì sợ, mà vì… cô biết, bản thân đã đánh mất quyền lựa chọn từ lâu.
---
Mấy bạn ơi chỉ có mấy chương H tôi mới lấy phí thôi thông cảm giúp tôi nha😗👉👈
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Chiếm Hữu
- Giam Cầm Tim Em
- Chương 12