Chương 10

---

Chương 10: Trói Buộc

An Nhiên tỉnh dậy lúc sáng sớm, ánh nắng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ xe, chiếu lên làn da trần còn vương lại dấu hôn của đêm qua.

Cô khẽ cựa mình. Chiếc áo khoác vest đen của Lâm Kỳ đang đắp hờ trên người cô, mùi hương thanh mát lạnh lẽo như chính con người cô ấy.

Chiếc xe vẫn đỗ ở góc vắng, bên ngoài chỉ còn tiếng chim hót lẻ loi. Không một ai biết đêm qua, trong khoang xe kín đáo, họ đã vượt qua ranh giới cuối cùng.

Lâm Kỳ đang ngồi ở ghế lái, một tay cầm ly cà phê, tay kia lật tài liệu. Ánh mắt cô ấy không còn u ám như mọi khi, mà có một sự thỏa mãn lặng lẽ — nhưng đầy nguy hiểm.

An Nhiên mặc lại áo, cài từng cúc như để cố kéo lại sự bình thường cho một mối quan hệ vừa vượt khỏi kiểm soát.

“Lâm Kỳ…” cô gọi nhỏ.

Cô ấy quay đầu nhìn, ánh mắt lướt từ mặt xuống cổ, nơi dấu hôn vẫn còn chưa tan hết.

“Em không nói gì sau đêm qua sao?” Giọng cô ấy trầm thấp, khàn đặc.

An Nhiên siết chặt túi xách. Trong lòng cô, mọi cảm xúc rối như tơ vò: vừa bị chinh phục, vừa hoang mang. Có một phần trong cô không thể phủ nhận, rằng cô đã muốn đêm đó xảy ra. Nhưng đồng thời, sự siết chặt của Lâm Kỳ… khiến cô thấy bản thân đang dần bị trói buộc.

“Đó chỉ là một lần… mất kiểm soát,” An Nhiên thì thầm, né tránh ánh mắt đối diện.

“Không,” Lâm Kỳ bật cười, giọng cười sắc lạnh, “đó là bắt đầu.”

An Nhiên quay đi, nắm tay run nhẹ. Cô không biết làm sao để thoát khỏi cảm giác bị giam cầm này — một sự giam cầm ngọt ngào, nguy hiểm, và đầy quyến rũ.

---

Tại phim trường hôm đó, An Nhiên nhận được một lệnh thay đổi kịch bản bất ngờ. Vai nữ phụ – người từng thân thiết với cô – bị cắt sóng, và một nhà tài trợ lớn mới đã nhảy vào đầu tư.

Cô không cần hỏi cũng biết ai đứng sau.

Mỗi bước đi trong sự nghiệp của cô dường như đã có một đôi mắt theo sát, sắp xếp từng đường đi nước bước.

Đến chiều, cô nhận được một hộp nhỏ gửi đến hậu trường. Trong đó là một chiếc dây chuyền bạch kim, mặt dây là viên hồng ngọc hình giọt nước – tinh xảo và đẹp đến rợn người.

Kèm theo là một mảnh giấy:

> “Đeo nó. Để người khác biết em đã có chủ.”

An Nhiên không biết nên run vì sợ hay vì xúc động. Cô không thể phủ nhận Lâm Kỳ đem đến cảm giác được khao khát đến cùng cực. Nhưng đồng thời, nó cũng là xiềng xích.

---

Tối hôm đó, khi cô đang ngồi trong phòng đọc kịch bản, điện thoại bất ngờ sáng lên:

Tin nhắn từ Lâm Kỳ:

> “Cửa phòng em chưa khóa. Tôi sẽ đến.”

Tim An Nhiên hẫng một nhịp.

Cô bước ra, định khóa cửa – nhưng đã quá muộn. Bóng dáng cao ráo ấy đã đứng ngay ngoài hành lang, ánh mắt không cho phép cô phản kháng.

“Em nghĩ tôi sẽ để em yên sau một đêm là đủ?” Lâm Kỳ bước vào, cánh cửa đóng lại phía sau họ.

Ánh mắt cô ấy… không chỉ là ham muốn. Đó là sự chiếm hữu đang dần trở thành bản năng.

---