Dù sao thì y cũng chưa từng thấy ai thông minh đến mức ấy.
Y bỏ qua giả thuyết đó, hạ mắt, hai ngón tay hợp lại thành đao, mạnh mẽ rạch lên đầu ngón tay, máu tươi lập tức rỉ ra thành từng giọt.
Hệ thống kinh hãi: “Ngươi đang làm gì thế?! Tự hủy à?!”
Tạ Hoài lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Có lẽ ta đã tìm ra cách ra ngoài.”
Nói xong, y lại rạch thêm hai nhát, hành động dứt khoát, chẳng hề do dự.
Hệ thống lặng người. Từ bao giờ mà tên chủ nhân ăn hại của nó lại thông minh dũng cảm đến vậy?
Nhưng rồi ngay giây sau, y ngẩng đầu lên, mặt mày nhăn nhó, khóe mắt ngân ngấn nước, miệng chu lên thổi thổi vết thương:
“Hộc! Má nó, đau chết mất!”
Hệ thống: “...”
May quá, vẫn là cái tên ăn hại mà nó quen.
Tạ Hoài cắn răng chịu đau, nhỏ từng giọt máu lên bộ xương trắng duy nhất còn nguyên vẹn trong mật đạo.
Y cầu mong mình đã chọn đúng.
Bằng không, muốn thử từng bộ xương trong cái mật đạo này, cái giá phải trả quá lớn. Số hài cốt ở đây nhiều vô số kể, dù y có vắt kiệt cả máu trên người cũng chưa chắc đã tìm được lối ra.
Ba giọt máu rơi xuống bộ xương khô, đột nhiên có biến.
Hài cốt bừng sáng, ánh hào quang chợt lóe lên.
Một cách thần kỳ, thịt và da nod bắt đầu sinh trưởng, chậm chạp nhưng có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tạ Hoài trừng lớn mắt, kinh ngạc không thôi.
Dù đã đoán trước điều này nhưng tận mắt chứng kiến lại là một chuyện khác... Quả nhiên máu của Cung Trường Huyết trong cơ thể y chính là chìa khóa mở ra bí mật này.
Xương khô hóa thành một thiếu niên gầy gò, thân hình mảnh dẻ, da bọc xương, thoạt nhìn đã gần giống người sống.
Nhưng y vẫn dùng từ “gần giống”, bởi vì… trên mặt người kia không có ngũ quan!
Tạ Hoài nhất thời nghi ngờ, chẳng lẽ là do lượng máu không đủ? Y còn định rạch thêm một nhát nữa, nhỏ thêm vài giọt để “bù” vào khuôn mặt ấy.
Nhưng ngay lúc y cúi đầu, rồi ngẩng lên lần nữa...
Cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn thay đổi!
Đây đâu còn là mật đạo? Rõ ràng là một con phố nhộn nhịp!
Trời đã về đêm, đường phố đèn đuốc sáng trưng, hai bên là những cửa tiệm san sát, không khí ngập tràn mùi rượu thịt thơm nức, tiếng rao hàng náo nhiệt vang vọng khắp nơi.
Nhân gian khói lửa, đèn l*иg vạn nhà.
Người qua kẻ lại tấp nập, y bị dòng người xô đẩy về phía trước.
Mãi mới thoát ra được, y vội nép vào một con hẻm nhỏ, thở dốc nghỉ ngơi.