Tô Tích Ngọc bật cười, cúi đầu nhìn túi tiền trong tay, chợt sững người.
“Cha? Sao vậy?”
Tô Diệu Y lập tức cảnh giác.
“Thực ra… lúc ta bị trẹo chân, đám sơn phỉ đuổi đến nơi. Ban đầu định gϊếŧ ta bịt miệng. Nhưng rồi…”
Tô Tích Ngọc do dự, cuối cùng rút từ trong túi tiền ra một món trang sức ngọc bích xanh biếc, long lanh:
“Bọn họ nhìn thấy cái này.”
Lông mi Tô Diệu Y khẽ run:
“Đây là… mặt ngọc của Giới Lang.”
Trước kia, Vệ Giới từng đưa nàng mặt ngọc này để thay thế cho chi phí ăn ở. Sau đó khi hắn bỏ đi, nàng vẫn giữ bên mình. Lúc nổi nóng ném cả túi bạc cho cha, nàng cũng quên mất ngọc vẫn nằm trong đó.
“Đám sơn phỉ vừa thấy mặt ngọc, liền không dám ra tay nữa.”
Tô Tích Ngọc dừng một lát rồi nói tiếp:
“Chúng còn hỏi ta… có phải người của Dung thị Lâm An hay không.”
Toàn thân Tô Diệu Y cứng đờ.
“Dung… Dung thị Lâm An?”
Một lúc lâu sau, Tô Diệu Y mới lắp bắp lặp lại.
Tô Tích Ngọc gật đầu.
Cha con nhìn nhau, đồng loạt chìm vào trầm mặc.
Cuối cùng, vẫn là Tô An An phá vỡ không khí ngột ngạt:
“Dung thị là… giống quả hồng à?”
Một câu như pháo nổ, khiến bầu không khí ngột ngạt trong xe cũng tan biến thành mây khói.
Tô Diệu Y suýt nữa bật cười:
“Cái đầu ngươi ngoài ăn ra còn chứa được cái gì nữa không? Dung thị là đại tộc! Không phải đồ ăn!”
“… Ờ.”
Biết không phải đồ ăn, Tô An An mất luôn hứng thú.
Tô Tích Ngọc đành phải giải thích:
“Dung thị ba đời làm tể tướng, từng là thế gia danh môn vang dội triều đình. Đến đời này, gia chủ Dung Tư từng là phụ chính đại thần, con trai là Dung Vân Tranh – trọng thần triều đình, còn cưới cả huyện chúa làm vợ. Nếu không phải mười năm trước hai cha con bị dính líu vào vụ soạn chiếu thư, bị Thánh Thượng hạ lệnh xử tử, thì Dung gia đã không suy tàn và rút về Lâm An…”
Dừng một chút, ông nói tiếp:
“Mặc dù không còn oai phong như xưa, nhưng người nắm quyền hiện nay là Phù Dương huyện chúa – goá phụ của Dung gia. Bà ấy là thân thích hoàng thất, lại có cơ nghiệp trăm năm, nên Dung gia vẫn là một thế lực đứng đầu phủ Lâm An.”
Nói đến đây thì Tô An An đã ngáy khò khò trong góc xe.
Tô Tích Ngọc quay sang nhìn Tô Diệu Y đang chăm chú ngắm viên ngọc, rồi khẽ nói:
“Dạo gần đây có tin đồn Dung gia đại công tử trên đường đi kinh thành dự thi thì gặp nạn… có khi nào…”
Tô Diệu Y không nói gì.
Nàng từng đoán Vệ Giới xuất thân thư hương, nhưng hôm nhặt được hắn dưới vách núi, quần áo cũng chỉ là hàng thường. Khí chất có siêu phàm, nàng cũng chỉ nghĩ là công tử con nhà tiểu phú.