Chương 35: Tâm cao chí lớn là sai à?

Nàng bỗng dưng cười lạnh, ánh mắt tóe lửa:

“Thì sao? Tâm cao chí lớn là sai à? Chẳng lẽ phải sống như cha, cả đời vô vi, không mưu cầu gì lớn lao mới gọi là đúng?”

“Con…!”

Tô Tích Ngọc tức đến đỏ bừng mặt, râu tóc dựng ngược:

“Đưa hành lý và tiền lộ phí đây! Con muốn đi Lâm An thì đi, ta quay về huyện Lâu!”

Tô Diệu Y cắn răng, giận đến run tay. Nàng rút túi bạc bên hông, giơ tay ném thẳng về phía cha mình.

Một khi cơn giận và nỗi ấm ức dâng lên, những oán trách cũ cũng vỡ òa trào ra. Tô Diệu Y gần như gào lên:

“Nếu không phải tại cha cả đời chỉ biết sống cầm chừng, buông xuôi mọi thứ, thì Ngu Đinh Lan có bỏ đi theo người khác không?”

Tiếng ve râm ran trong rừng bỗng im bặt, gió cũng nghẹn lại giữa lưng chừng cây lá.

Túi tiền nện trúng ngực Tô Tích Ngọc, rơi phịch xuống đất.

Ông đứng sững như bị sét đánh, mặt mày tái nhợt, đồng tử co rút, tưởng như bị ai đâm trúng tim. Mọi màu máu rút sạch khỏi khuôn mặt ông chỉ trong khoảnh khắc.

“… Tam thúc công, cô cô…”

Tô An An vòng về đúng lúc, bắt gặp cảnh tượng này. Cô bé rụt rè hỏi:

“Có phải hai người đang cãi nhau không?”

Tô Diệu Y như sực tỉnh khỏi cơn bốc đồng, toàn bộ ánh mắt sắc lạnh vụt tắt.

Càng thân thiết, càng biết cách làm tổn thương nhau sâu nhất.

Cơn giận vừa dứt, chỉ còn lại là hối hận cuộn trào.

Chưa kịp mở miệng nói câu xin lỗi, Tô Tích Ngọc đã mặt mày xanh xám, phất tay quay đi. Đến cả hành lý cũng không buồn lấy, chỉ cúi xuống nhặt túi tiền rơi dưới đất, lặng lẽ rời khỏi trạm dịch.

“Tam thúc công!”

Tô An An quýnh lên, chạy tới kéo tay Tô Diệu Y:

“Cô cô, sao còn đứng đó? Mau đuổi theo đưa tam thúc công về đi!”

Tô Diệu Y siết chặt tay, nhìn bóng cha khuất dần trong đêm, rốt cuộc vẫn cố nén nước mắt, cắn răng nói:

“Kệ ông ấy! Ta không tin ông thật sự quay về huyện Lâu!”

Cãi nhau một trận, đầu óc choáng váng, tâm trí rối bời. Tô Diệu Y chẳng buồn uống trà, lặng lẽ chui vào xe ngựa nghỉ ngơi. Đến lúc mở mắt lần nữa, trời đã đen kịt.

Nàng dụi mắt, giọng khàn khàn:

“Tô An An?”

Màn xe vén lên, Tô An An vội vã chui vào, gương mặt đầy lo lắng:

“Cô cô! Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!”

“Cha ta đâu? Ông về chưa?”

Tô An An lắc đầu:

“Vẫn chưa…”

Tô Diệu Y bừng tỉnh hẳn, cau mày nhảy xuống xe.

Trời tối om, chỉ có ánh đèn leo lét từ trạm dịch phía xa. Cả đoạn đường dài như chìm vào bóng tối đặc quánh.