Chương 34: Hay là chính con gây họa cho nhà này?

Tô Tích Ngọc vốn là người hiền lành, bao năm chưa từng nặng lời với nàng. Nhưng lúc này ánh mắt ông chợt trở nên lạnh, giọng nói cũng sắc như lưỡi dao:

“Giúp cha gỡ rối? Hay là chính con gây họa cho nhà này?”

“….”

Xa phu bận dừng xe, Tô An An thì thấy không khí ngột ngạt, lặng lẽ lùi ra xa. Dưới bóng cây, chỉ còn lại cha con họ đối diện nhau.

Tô Tích Ngọc nhìn con gái chằm chằm, chậm rãi nói:

“Ta không giỏi giang, nhưng cũng không phải hạng ngốc như heo.”

Tô Tích Ngọc cố nén cơn giận đang dâng lên cuồn cuộn:

“Con đã sớm tính toán rồi đúng không? Không chỉ một mình con đi Lâm An, cũng chẳng phải hai người… mà là muốn mang cả gia sản của nhà họ Tô rời đi?”

“Con giả vờ ngồi tụng kinh niệm Phật, mượn lời đám học trò rải tin đồn rằng hiệu sách ta sắp in kinh Phật, chẳng phải cũng chỉ để dụ người của phố Đông ra mặt? Đêm đó, có phải con đã đoán được chúng sẽ ra tay nên mới viện cớ mở tiệc mừng tại tửu lâu Mộc Lan?”

Đã rời khỏi huyện Lâu, Tô Diệu Y cũng chẳng giấu cha mình nữa.

Nàng nhẹ phe phẩy chiếc quạt tròn, giọng điềm nhiên như thể chuyện chẳng liên quan đến mình:

“Gã lưu dân lang thang trong hẻm Chu Lộ mấy hôm, ta liếc qua đã ngửi thấy mùi bất ổn. Mùa hạ khô hanh dễ cháy, đêm đó lại không có gió… Huống hồ phố Đông chỉ muốn dọa ta tiêu tiền, chẳng có ý lấy mạng. Ta vừa rời đi, bọn họ mới dám ra tay.”

Tô Tích Ngọc tức đến bật cười:

“Giỏi, giỏi lắm! Hóa ra con cấu kết với người ngoài, tự tay chôn vùi cơ nghiệp tổ tiên để lại! Tô Diệu Y, chỉ vì một gã đàn ông mà con không tiếc tính kế cả cha ruột, con điên thật rồi!”

Tô Diệu Y cắn răng:

“Cho dù không có Vệ Giới, con cũng sẽ không mãi mãi ở lại huyện Lâu này! Đống sách cổ của cha, con đã thu dọn từ trước khi xảy ra vụ hỏa hoạn, giấu sẵn trong hành lý. Vốn định đến Lâm An rồi mới nói với cha… Cha, với năng lực của con, chúng ta đến Lâm An nhất định có thể làm lại từ đầu, gây dựng cơ nghiệp, mở ra chân trời mới!”

“Năng lực của con?”

Nàng giẫm đúng nỗi đau của Tô Tích Ngọc. Mà người làm ông đau, lại chính là đứa con gái ông nuôi nấng bao năm. Cảm xúc vỡ òa, ông gào lên mất kiểm soát:

“Những trò vặt của con chỉ có thể tung hoành ở cái xó núi này! Lâm An là nơi nào? Con nghĩ mình giỏi giang lắm sao? Chưa tới đã ngã sấp mặt!”

Lời này như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Tô Diệu Y.