Cả phòng im bặt. Ngay sau đó là tiếng cười cợt chọc ghẹo:
“Cháy gì chứ, chẳng phải mọi thứ đều yên ổn sao…”
“Ầm!”
Cửa phòng bật mở. Mục lão bản lao vào, sắc mặt tái xanh, thở hổn hển hét lên:
“Tô lão bản! Tiệm sách nhà ông đang cháy rụi rồi, ông còn ở đây uống rượu hả?”
Tô Tích Ngọc sững người, chồm lên đẩy cửa sổ.
Một luồng gió nóng táp thẳng vào mặt, rượu trong người lập tức tan sạch. Trước mắt ông là tấm biển “Tô thị thư phô” đang nghiêng ngả giữa biển lửa, cháy đỏ rực trời!
Không nói không rằng, ông quay đầu lao thẳng xuống lầu. Những người khác cũng sực tỉnh, ùn ùn chạy theo.
Tô An An nhớ tới những món ăn mình cất trong gian phòng phía đông, cũng hoảng loạn chạy theo xuống dưới.
Chỉ còn lại một mình Tô Diệu Y đứng trước cửa sổ, yên lặng nhìn xuống dưới.
Trong biển người hỗn loạn, quan sai chạy tới chạy lui dập lửa, nhóm thợ in bị chặn bên ngoài, kêu khóc đòi xông vào cứu sách và bản khắc vừa hoàn thành. Càng lúc càng đông người vây quanh.
Không biết mất bao lâu, ngọn lửa cuối cùng cũng bị khống chế. Nhưng toàn bộ tiệm sách đã hóa thành đống tro tàn, chỉ còn mùi khói đen nồng nặc.
Một nhóm quan sai áp giải vài người từ phía sau tiệm ra – là mấy tên lang thang rách rưới. Bọn chúng quỳ rạp xuống, run rẩy nói chỉ định trộm tài vật, nào ngờ làm ngã cây nến, lửa bén lan ra cả gian nhà.
Tô Tích Ngọc ngồi sụp ngoài cửa tiệm, sắc mặt xám ngoét, như mất hồn.
Đám thợ in nghiến răng nghiến lợi:
“Không đơn giản vậy đâu! Nhất định là phố Đông giở trò! Nghe nói chúng ta định khắc kinh Phật, liền lo sợ mất miếng ăn, nên sai người gây án!”
“Đúng vậy! Chúng còn cố tình sai lưu dân ra tay – thứ không xu dính túi, có gϊếŧ cũng chẳng bồi thường được gì!”
Tô Tích Ngọc đầu váng mắt hoa, lẩm bẩm:
“Không… không còn gì rồi…”
Bỗng sau lưng vang lên giọng nữ mềm nhẹ:
“Phật dạy: Mọi chuyện đời trước đều là duyên, duyên tận thì tan.”
Âm điệu bình thản vô ưu, như thể không phải nàng vừa mất cả cơ nghiệp mấy năm gầy dựng.
Tô Tích Ngọc ngước lên, nhìn thấy Diệu Y đứng đó, gương mặt điềm nhiên, cười nhạt:
“Cha à, xem ra… chúng ta và Lâu huyện, đã hết duyên rồi.”
Giọng Tô Tích Ngọc khàn khàn:
“Chúng ta… còn có thể đi đâu?”
Tô Diệu Y quay đầu, nhìn ngọn lửa tàn chưa tắt trong tiệm sách, ánh mắt ánh lên tia sáng dữ dội như thiêu rụi hết thảy u mê mấy tháng qua.
“Về Lâm An thôi.”
Một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tiệm sách Tô gia, kết thúc hoàn toàn bao năm kinh doanh, cũng chấm dứt giấc mộng an nhàn nửa đời còn lại của Tô Tích Ngọc.