Chương 31: Khẩu khí của cô nương cũng lớn thật!

Người đó là một gương mặt lạ, chưa ai trong hẻm Chu Lộ từng gặp. Nhưng vừa mở miệng đã mang đậm giọng quê huyện Lâu.

“Nghe nói ở đây cũng sắp bán kinh Phật, thật chứ?”

Người trông cửa hiệu sách ngẩn người, đáp lắp bắp:

“Thiếu chủ nhân nhà chúng tôi có ý định vậy thật, nhưng vẫn chưa có quyết định chính thức…”

Còn đang nói dở, thì Tô Diệu Y bước vào. Nàng đánh giá người kia một lượt rồi mỉm cười bước tới tiếp lời:

“Thật ra cũng gần như quyết định rồi. Ngài muốn mua kinh Phật? Nếu không ngại, để lại địa chỉ, đợi sách in xong, ta sẽ cho người mang đến tận phủ.”

Người nọ cau mày, phẩy tay:

“Vậy thì biết chừng nào mới xong? Có công chờ vậy, ta chẳng thà đi phố Đông, ở đó có sẵn, muốn mua là có, đâu cần lặn lội tới đây?”

Tô Diệu Y chỉ mỉm cười:

“Cả huyện ai mà chẳng biết phố Đông có bán kinh Phật. Nhưng cũng ai mà không rõ, hàng ở đó khắc ẩu, in sai đầy rẫy. Bao năm nay mọi người vẫn tới mua, chẳng qua là vì không có chỗ chọn khác. Đợi sách nhà ta in xong, đem ra so thử, e là phố Đông sẽ vắng tanh chẳng còn bóng người.”

Sắc mặt người kia chợt tối sầm, nghiến răng đáp:

“Khẩu khí của cô nương cũng lớn thật!”

Tô Diệu Y nhướng mày, ánh mắt tràn đầy khıêυ khí©h:

“Thế nào? Chẳng lẽ chỉ có bọn họ được khắc kinh Phật, còn ta thì không? Ta mà thật sự làm, bọn họ có thể phóng hỏa đốt tiệm sách của ta chắc?”

Đêm ấy, đúng lúc thợ in trong tiệm hoàn thành bản khắc thi tập, Tô Diệu Y liền đề nghị cả nhóm đến Mộc Lan tửu lầu mời rượu khánh công – cũng là để cảm ơn mọi người đã vất vả suốt thời gian qua.

Lầu hai nhã gian, tiếng nói cười rôm rả, rượu rót không ngớt, không khí náo nhiệt vô cùng.

Tô An An đã ăn no, buông đũa ngồi nhẩn nha cắn hạt dưa, miệng nhỏ động liên hồi.

Tô Diệu Y uống mấy chén, má ửng đỏ, tựa người vào ghế, mắt khẽ khép lại, không rõ là tỉnh hay say.

Tô Tích Ngọc đang định đi tới xem nàng thế nào, lại bị lão thợ khắc kéo lại hỏi:

“Ông chủ Tô, chúng ta thực sự sẽ khắc kinh Phật chứ?”

Tô Tích Ngọc đã ngà ngà say, giọng mơ màng:

“Kinh Phật gì cơ?”

Lão thợ hạ giọng:

“Nếu thực sự định làm, sợ rằng phải cẩn thận với phố Đông đấy…”

Câu nói còn chưa dứt, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng kêu thất thanh, tiếp theo là tiếng ồn ào hỗn loạn.

Mọi người trong phòng vẫn còn ngà say, phản ứng có phần chậm chạp, chưa kịp chạy ra xem. Chỉ có Tô An An là ngửi thấy mùi cháy khét, vội bật dậy:

“Có cháy… mau đi lấy nước!”