Tô Diệu Y lơ đãng đáp lời:
“Ừm… Cô cũng không nhớ rõ nữa.”
“Vậy bao giờ mình đi Lâm An hả cô?”
Tô An An chẳng mảy may quan tâm cô cô định đi làm gì, chỉ nghĩ đến cảnh phố xá Lâm An đầy ắp của ngon vật lạ là lòng đã rạo rực.
Tô Diệu Y liếc nàng một cái, chậm rãi đáp:
“Đợi thêm một thời gian nữa.”
“Chỉ có hai người chúng ta thôi à?”
Tô Diệu Y ngoái đầu nhìn về hướng Tô Tích Ngọc vừa khuất bóng, khẽ lắc đầu:
“Không. Là cả nhà cùng đi.”
Tô Tích Ngọc vốn nghĩ với tính cách quyết đoán của Tô Diệu Y, sáng nay nhận được thư, chắc chiều là lên đường ngay. Thế nhưng ngoài dự đoán, nàng lại tỏ ra thong thả hiếm thấy, miệng nói ngộ ra được điều gì đó từ kinh Phật, lấy lý do “chuyện gấp cũng cần hoãn lại”, một mực trì hoãn ngày xuất phát, chẳng ai đoán được rốt cuộc khi nào mới chịu đi.
Những ngày sau đó, Tô Diệu Y lại quay về hiệu sách.
Đám học trò thường ghé qua hiệu sách lập tức nhận ra nàng có điều khác lạ. Nàng không còn ra sân ngồi ghi chép chuyện phố phường, cũng chẳng lắng nghe ai bàn chuyện đông tây, mà chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ gian đông, tay lật kinh Phật, miệng khẽ tụng niệm.
“Diệu Y cô nương sao dạo này lại hứng thú với Phật pháp vậy?”
Mọi người xúm quanh bên cửa sổ, nhìn nàng thành kính dâng hương, đọc kinh.
Tô Diệu Y vẫn cười nhẹ, mắt không rời quyển kinh trên tay:
“Dạo này ta đọc kinh thấy rất thấm thía. Thật sự giúp người bình tâm, tĩnh trí, nên ai cũng nên giữ bên mình một quyển, nghiền ngẫm mỗi ngày như báu vật.”
Nghe nàng nói thế, một vài người trong số họ cũng thấy hứng thú. Chỉ là khi nhìn quyển kinh Phật trong tay nàng, lại lộ vẻ tiếc nuối.
“Hiện nay ở huyện ta, kinh Phật chủ yếu mua từ phố Đông. Mà bên đó in ấn cẩu thả, khắc chữ sai sót nhiều. Nếu Diệu Y cô nương muốn chép lại kinh, thì ta có mang về vài quyển từ Lâm An, khắc rất tinh xảo…”
Ánh mắt Tô Diệu Y sáng bừng:
“Vậy thì hay quá. Ta cũng đang định khuyên cha khắc kinh Phật để bán. Nhưng tiệm nhà ta trước giờ chỉ làm thơ văn, nếu có mẫu khắc bản chuẩn của Lâm An làm đối chiếu, thì mọi việc sẽ suôn sẻ hơn nhiều.”
Một học trò cười nói:
“Nếu hiệu sách Tô thị thật sự in kinh Phật, ta sẽ bảo mẫu thân và mấy vị phu nhân tin Phật quanh nhà đều tới mua một bộ!”
Cứ thế, từ một người truyền mười, mười người truyền trăm, chuyện Tô thị chuẩn bị khắc in kinh Phật nhanh chóng lan ra khắp thư viện Tập Hiền. Mấy ngày sau, đã có người đích thân tìm đến hiệu sách.