Mấy gã thư sinh thỉnh thoảng lại quay đầu liếc trộm nàng, nàng cũng mỉm cười đáp lại. Nhưng chỉ cần cụp mắt xuống, thần sắc nàng liền lạnh nhạt như thể chưa từng tồn tại ánh nhìn nào.
Một lúc sau, Tô Tích Ngọc ra hiệu cho người thay trà bánh, rồi gọi Tô Diệu Y vào phòng phía Đông nói chuyện.
Hai cha con đứng bên cửa sổ, nhìn ra sân viện nhộn nhịp, Tô Tích Ngọc ngập ngừng:
“Diệu Y à, trời đất bao la, người tốt đâu phải chỉ có một. Nhìn kỹ lại xem, mấy chàng thư sinh ngoài kia đều là trai trẻ tử tế, con sao không nghĩ cho bản thân một lần?”
Tô Diệu Y chỉ rũ mắt, không nói gì.
Ông lại tiếp:
“Thật ra, vị Lăng tiểu công tử kia cũng không tệ. Tuy hơi lêu lổng một chút, nhưng ta thấy nó cũng là đứa có tâm có tình. Chỉ là dính dáng đến mấy đứa bất hảo nên bị mang tiếng xấu thôi…”
“Lăng Trường Phong hả?”
Đúng lúc ấy, mấy thư sinh ngoài sân bỗng nhắc tới cái tên ấy.
“Dạo này chẳng thấy bóng dáng hắn đâu cả.”
“Còn gì lạ? Hắn có bao giờ đến thư viện đâu.”
“Không đến thư viện thì thôi, nhưng mấy ngày nay cả hẻm Chu Lộ cũng chẳng ai thấy hắn. Mấy tay đàn em ăn chơi của hắn cũng im hơi lặng tiếng. Các ngươi không thấy kỳ lạ sao?”
Tô Diệu Y khẽ nhướng mày.
“Các ngươi chưa nghe gì thật à?” Một người hạ thấp giọng, vẻ mặt bí mật.
“Nghe nói Lăng gia xảy ra chuyện. Thuyền hàng lớn bị lật ngoài biển. Trùng hợp là cha mẹ Lăng Trường Phong đều có mặt trên thuyền. Hắn về Biện Kinh là để chịu tang…”
Sân viện lập tức rơi vào yên lặng.
Tô Diệu Y và cha đồng thời biến sắc, không hẹn mà cùng nhìn nhau.
Một tin động trời bất ngờ xuất hiện, làm lu mờ toàn bộ ồn ào xoay quanh việc nàng bị bỏ rơi trong ngày cưới.
Chỉ mấy ngày sau, cả huyện Lâu chẳng ai còn buôn chuyện về nàng nữa. Người người đều dồn sự chú ý vào chuyện Lăng gia bất ngờ gặp nạn.
Tô Diệu Y cũng vì vậy mà tạm quên chuyện Vệ Giới. Nàng bắt đầu chạy khắp nơi, từ nhà cũ Lăng gia, tới các tửu quán, sòng bạc – nơi nào từng có dấu chân Lăng Trường Phong, nàng đều tìm đến, dò hỏi khắp lượt những người có liên quan.
Tô Tích Ngọc đứng ngoài cuộc, nhìn không hiểu được dụng ý con gái, đành lôi bé An An ra bàn chuyện:
“An An, cô cô con rốt cuộc nghĩ gì về Lăng Trường Phong vậy? Là vì người ta đi rồi mới thấy nhớ, hay vốn đã có tình cảm, chỉ vì thân phận cách biệt nên nén lại không nói? Cô cô con… thích ai hơn, Vệ Giới hay Lăng Trường Phong?”