Chương 22: Ngủ quên vào ngày đại hỷ

Người ấy quay đầu lại.

Khuôn mặt quen thuộc lạnh lùng như núi tuyết, đập thẳng vào mắt nàng.

“Giới Lang!”

Tô Diệu Y giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy.

Trước mắt là ánh nắng nhè nhẹ, chiếu vào đôi mắt còn đẫm lệ của nàng.

Phòng treo đầy lụa đỏ, áo cưới sẵn sàng, hộp trang sức rực rỡ, giấc mộng khi nhỏ tan biến trong nháy mắt.

Hôm nay là ngày nàng thành thân với Vệ Giới.

Mà nàng… lại ngủ quên vào ngày đại hỷ?

Tô Diệu Y hốt hoảng bật dậy, chạy đến trước giá áo, vội vội vàng vàng khoác lên hỉ phục. Nhưng khi nàng sửa sang lại vạt áo, mới chợt nhận ra điều không ổn.

Rõ ràng bà mối dặn sáng sớm sẽ tới điểm trang. Mà bây giờ... giờ lành cũng qua rồi, tại sao không ai đánh thức tân nương?

Trong lòng dấy lên linh cảm chẳng lành, tóc rối tung, nàng lao ra khỏi phòng.

Sân viện được trang trí đầy hỷ khí, nhưng lại yên tĩnh lạ thường. Trừ Tô An An đang ngồi co ro trên bậc thềm, chẳng còn bóng người nào khác.

“Cô cô…”

Tô An An thấy nàng, bối rối đứng dậy: “Cô cô tỉnh rồi…”

Sắc mặt Tô Diệu Y trắng bệch, vẫn cố hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Tô An An né tránh ánh mắt, lắp bắp: “Giờ còn sớm… hay là… cô cô về ngủ thêm lát nhé…”

Tô Diệu Y im lặng nhìn con bé trong giây lát, rồi đột ngột quay đầu, váy cưới tung bay, chạy thẳng ra tiền viện.

Vừa bước vào, nàng lập tức khựng lại.

Khác với hậu viện vắng vẻ, tiền viện chật kín người. Có thân hữu của Tô Tích Ngọc, có hàng xóm láng giềng, thậm chí có cả những gương mặt nàng chưa từng gặp.

Mục Lan cũng đứng trong đám đông ấy, ánh mắt nhìn nàng xen lẫn khó hiểu… và quen thuộc vô cùng.

Ánh mắt ấy – ánh mắt Mục Lan dành cho nàng – chính là thứ đã theo Tô Diệu Y từ nhỏ đến lớn, mỗi khi nàng rơi vào cảnh khốn cùng nhất.

Chỉ trong nháy mắt, tâm nàng rơi thẳng xuống đáy vực.

Khoác trên người bộ hỉ phục đỏ rực, nàng hoảng hốt bước ngang qua dãy ghế khách khứa đang ngồi chật ních. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, hỉ đường yên tĩnh đến lạ thường, chỉ còn lại tiếng leng keng từ những hạt châu ngọc đính trên váy nàng, mỗi bước đi lại ngân vang càng lúc càng dồn dập, như từng hồi trống đánh vào ngực người nghe.

Khi nàng đi ngang hỉ đường, hướng về căn phòng Vệ Giới, Tô Tích Ngọc lật đật chạy tới cản lại:

“Diệu Y… Diệu Y, nghe cha nói đã…”

Ông cố níu lấy cánh tay lạnh như băng của nàng: “Con cứ về phòng nghỉ trước đi, cha đã phái người đi tìm khắp nơi rồi. Nhất định sẽ đưa người về lại cho con…”