Chương 12: Ta còn chưa thành thân

Tô Diệu Y thản nhiên nhét một chiếc bánh chưng vào miệng nàng, lạnh nhạt cắt ngang:

“Bao giờ ngươi mới thôi lo chuyện của ta? Ăn đi.”

“Ưm… ưm…”

Tô An An bị nhét đầy miệng, chỉ biết tròn mắt nhìn nàng, trong lòng mơ hồ cảm thấy, có gì đó nơi Tô Diệu Y… đã thật sự thay đổi rồi.

Tô Diệu Y thu ánh nhìn về, chậm rãi khuấy chén cháo trong tay, giọng nói cũng hạ xuống:

“Ta còn chưa thành thân, đừng gọi dượng loạn xạ như vậy.”

Tô An An sững người, lặng lẽ nhìn cô cô mình. Nhưng Tô Diệu Y chỉ lặng lẽ cúi đầu uống cháo, không nói thêm một lời.

Sau bữa sáng, hai người trở lại tiệm sách. Khác với mọi khi, Tô Diệu Y lại không về gian Đông Trắc, nơi nàng và Vệ Giới ngày nào cũng ở cạnh nhau, mà lặng lẽ bước vào Tây Trắc gian, ngồi nhìn các thợ điêu khắc làm việc.

Ba tháng nay, nơi đó gần như vắng bóng nàng. Sự xuất hiện đột ngột hôm nay khiến các thợ thủ công đều luống cuống tay chân, cứ tưởng bản khắc có gì sai sót mới khiến thiếu chủ nhân đích thân đến trông coi.

Thế nhưng Tô Diệu Y không để tâm tới họ. Nàng ngồi cạnh cửa sổ, ôm sổ sách trong tay suốt nửa canh giờ không lật nổi một trang. Tâm tư như mớ chỉ rối, lý trí bảo nên cắt đứt, nhưng lòng lại chần chừ, luyến tiếc không buông.

Cả ngày hôm đó, nàng không bước chân sang Đông Trắc gian. Vệ Giới cũng không chủ động tới tìm nàng.

Hai người sắp thành thân, vậy mà cứ một Đông một Tây, im lặng giằng co suốt một ngày.

Mãi đến khi trời tối, Vệ Giới mới rời khỏi thư phòng, đang xoa tay trên bậu cửa thì đυ.ng phải Tô An An từ ngoài chạy vào, mặt mày hớn hở.

“Cô…”

Chữ “cô cô” vừa ra khỏi miệng, nàng vội nuốt lại, đổi giọng:

“À… Vệ công tử.”

Tô An An từ trước đến nay vẫn có chút sợ Vệ Giới, giờ lại cảm thấy sống lưng lành lạnh. Nàng định chuồn đi thì bị gọi giật lại.

“Sao trông vui thế, có chuyện gì sao?”

Tô An An ngập ngừng, “Cô cô nói muốn đưa ta đi ăn cá…”

“Cá gì?” Chàng nhíu mày.

“Tiệc… tiệc rượu.” Tô An An càng cúi đầu nhỏ giọng.

“Tiệc rượu ai mở?”

Tô An An mím môi, do dự chẳng biết nên nói hay không. Nhưng rồi Vệ Giới lấy từ tay áo ra một gói nhỏ lá tô quỳnh, đưa cho nàng.

Vừa thấy, mắt nàng sáng rỡ:

“Là Lăng Trường Phong!”

Hàng lông mày Vệ Giới hơi nhướng lên, nhưng giọng vẫn bình tĩnh:

“Lăng Trường Phong hôm nay mừng sinh nhật, bao trọn tửu lâu Mộc Lan bên đối diện, mở tiệc lớn. Nghe nói còn đặc biệt từ Lâm An mời về một vị nữ đầu bếp am hiểu món cá lát, từng là ngự trù trong cung.”