Cảnh Sắt cầm một túi bánh mì sandwich, đứng trước kệ hàng chọn tới chọn lui mấy nhãn hiệu mứt hoa quả. Vừa chọn vừa nghĩ, Thẩm Lược nhà cô không ồn ào như vậy, ngoan vô cùng. Không tìm thấy loại mứt hay ăn, Cảnh Sắt rời khỏi kệ hàng mà không cầm theo chai nào. Cô đi vòng sang phía khác để tìm sữa.
Cậu trai tóc đỏ lại la lên: “Khỉ thật, lại thua rồi… Ê, anh, anh tỉnh rồi à? Anh tỉnh lúc nào thế, sao không lên tiếng? Lại đây lại đây, ván này chơi chung, hai anh em mình hành bọn nó, cho bọn nó biết tay. À đúng rồi, ban nãy có cuộc gọi từ bên đó cho anh, em cúp máy rồi, thấy anh có bao giờ nghe máy bên đó đâu… Anh, anh? Anh nhìn đi đâu đấy?” Sau đó, trong cửa hàng tiện lợi vang lên một tiếng xuýt xoa đầy kinh ngạc: “Oa…”
Cảnh Sắt đang đưa điện thoại lên sát tai, nghe tin nhắn thoại mới của Hạ Lộ Lộ. Cô không để ý đến nội dung cuộc nói chuyện ồn ào bên kia. Hạ Lộ Lộ lại đến để hóng chuyện, hỏi cô đã gặp cậu em trai chưa, gặp rồi cảm giác thế nào.
Cảnh Sắt nghe xong thì đặt điện thoại xuống, vừa trả lời tin nhắn vừa cúi đầu đi về phía quầy thu ngân. Đến quầy, cô đặt đồ lên trên, không ngẩng đầu mà tiếp tục gõ chữ. Một bàn tay thon dài, trắng trẻo với những khớp ngón tay rõ ràng di chuyển vào tầm mắt của cô, không nhanh không chậm lấy đi túi bánh mì và hộp sữa.
Cảnh Sắt gõ nhanh cho xong chữ rồi nhấn gửi. Ánh mắt cô dõi theo, không kìm được mà nhìn bàn tay đó. Cô phát hiện trên tay có một vết sẹo dài rất dễ thấy, kéo từ rìa ngón trỏ đến mu bàn tay. Ánh mắt cô khựng lại. Một mặt cảm thấy bàn tay này rất đẹp, vết sẹo này lại quá chói mắt, mặt khác, không hiểu sao lại có một cảm giác vô cùng quen thuộc. Hình như đã thấy ở đâu rồi.
Cảnh Sắt hơi trầm ngâm, ánh mắt dừng lại trên vết sẹo một lúc, rồi men theo bàn tay này, từ từ, chậm rãi ngước lên. Bất ngờ, cô chạm phải một đôi mắt phượng quen thuộc với đuôi mắt sắc sảo. Bốn mắt nhìn nhau. Cô lập tức sững người, tim đập thịch một tiếng.
Đôi mắt phượng ấy lại phẳng lặng như mặt hồ, nhìn cô như nhìn bất kỳ một vị khách bình thường nào ở đây. Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, người đó đã lên tiếng trước, giọng nói lạnh lùng, rành mạch, ngữ khí hoàn toàn là công việc: “37.”
Cùng lúc đó, Cảnh Sắt thốt lên: “Lược Lược?”
Xung quanh yên tĩnh. Cậu trai tóc đỏ cầm điện thoại, vẻ kinh ngạc trong mắt vẫn chưa tan hết, trợn mắt há mồm nhìn Cảnh Sắt, rồi lại nhìn Thẩm Lược đang ngồi bên cạnh.
Thẩm Lược ban nãy vẫn bình tĩnh, lúc này lại rõ ràng có một thoáng ngẩn người. Nhưng cũng chỉ là một thoáng mà thôi. Cậu nhanh chóng lấy lại vẻ mặt không cảm xúc, đứng dậy, hơi cúi đầu nhìn Cảnh Sắt, giọng nhàn nhạt: “Chị.”
Gió bên ngoài thổi qua, cánh cửa sổ không đóng chặt bị gió đập mở, rồi lại “rầm” một tiếng đóng sập lại. Cửa hàng tiện lợi im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng gió.
Cảnh Sắt đánh giá Thẩm Lược. Thiếu niên mặc một chiếc áo hoodie màu đen, cao hơn trước khá nhiều, người gầy đi, đường viền hàm sắc nét, mí mắt cũng rõ hơn. Ngũ quan vẫn tinh xảo, làn da vẫn trắng trẻo. Chỉ là, trên xương mày, khóe mắt cậu đều có những vết sẹo nhỏ. Không biết có phải vì mấy vết sẹo này không, Cảnh Sắt cảm thấy cậu thay đổi rất nhiều. Trước đây nhìn qua là biết ngay một học sinh gương mẫu sạch sẽ, còn bây giờ… Bây giờ cậu đứng trước mặt cô, mi mắt cụp xuống, lạnh lùng xa cách, vẫn là con người đó, nhưng khí chất lại toát ra vẻ xa lạ khó tả.