Chương 5

May mà sau khi xem một tiếng phim tài liệu, được gột rửa tư tưởng một tiếng, Cảnh Sắt đã có thể giữ được bình tĩnh, tâm trạng không còn bực bội như lúc mới đến. Cô bình tĩnh thoát khỏi WeChat, bình tĩnh mở danh bạ, bình tĩnh tìm đến tên Thẩm Lược, bình tĩnh gọi đi.

Tiếng tút dài vang lên.

Cảnh Sắt cởϊ áσ khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len cao cổ mỏng màu trắng kem, dựa người vào ghế. Ngón tay vô thức gõ nhịp trên vô lăng, chẳng buồn để ý đến bộ móng mới làm hôm qua. Cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn lời thoại. Ai ngờ, vài giây sau, một tiếng “tít”, cuộc gọi bị ngắt.

Cảnh Sắt: “…”

Vẻ mặt bình tĩnh của Cảnh Sắt lập tức rạn nứt.

Cô ngồi bất động một lát. Đặt điện thoại xuống, không thể tin nổi mà từ từ cúi đầu nhìn màn hình - tối om. Thẩm Lược vậy mà lại cúp máy của cô? Thẩm Lược, người đối mặt với những kẻ khó ưa nhất cũng không hề mất bình tĩnh, đến mày cũng không thèm nhíu một cái, có ngày lại có thể cúp điện thoại của cô ư? Nói cách khác, điện thoại của cậu hiện đang ở ngay bên cạnh, không trả lời WeChat cũng là cố tình?

Cảnh Sắt hít một hơi thật sâu, vẫn không dám tin. Thế là cô lại gọi. Vẫn bị cúp máy một cách dứt khoát. Được lắm. WeChat thì một tiếng không thèm trả lời, cúp điện thoại thì nhanh gọn thế đấy. Với người khác thì chu đáo hết mực. Đến lượt cô thì lại chẳng nể nang gì.

Cảnh Sắt mặt sa sầm tắt điện thoại, tiện tay ném sang một bên. Mặc lại áo khoác, hai tay đặt lên vô lăng, cô đảo mắt một vòng quanh thị trấn âm u, sắp chìm vào màn đêm. Chọn một hướng, cô từ từ bẻ lái, cho xe chạy tới. Cần gạt nước lần lượt gạt trên mặt kính. Cảnh Sắt nhìn thẳng về phía trước, lòng hậm hực nghĩ, cô không tin, một cái trấn nhỏ thế này mà lại có thể giấu được một người sống sờ sờ như Thẩm Lược.

Cảnh Sắt dựa vào ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo của thị trấn để tìm khách sạn suốt nửa tiếng đồng hồ. Vậy mà không tìm được một phòng nào.

Trời đã tối hẳn, không thấy người, cũng chẳng thấy sao, chỉ có một vầng trăng khuyết lặng lẽ treo trên bầu trời đêm. Cảnh Sắt nhìn lên mặt trăng, rồi lại nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn cửa hàng tiện lợi đang sáng đèn ở cách đó không xa. Cô vừa mệt vừa đói, chút sức lực để nổi cáu cũng không còn. Giờ nhìn cửa hàng tiện lợi đã gặp hồi chiều, cô lại thấy thân thuộc lạ thường. Cô định vào đó ăn chút gì, tiện thể hỏi đường.

Gió thổi qua, làm tung mái tóc dài đến thắt lưng của Cảnh Sắt. Cô xuống xe, đi đôi giày cao gót trên nền đường xi măng lồi lõm, từng bước đi về phía cửa hàng tiện lợi. Cô thầm nghĩ dù không hy vọng nhiều, nhưng biết đâu lại có thể hỏi được địa chỉ của Thẩm Lược ở đây.

Đến gần, từ trong cửa hàng vọng ra giọng một người con trai. Giọng nói ồn ào, nghe chừng mười bảy mười tám tuổi, có vẻ đang chơi game trên điện thoại. Cảnh Sắt đẩy cửa bước vào, âm thanh đó không hề bị ảnh hưởng, vẫn không ngừng lại. Điều đó khiến cô vô tình liếc mắt về phía quầy thu ngân.

Sau quầy thu ngân có hai người đang ngồi. Chàng trai ngồi ngoài có mái tóc đỏ rực, đang cúi đầu, hai tay cầm điện thoại. Người ngồi trong gối đầu lên quầy, cánh tay che mặt, dường như đang ngủ. Từ phía của cô, chỉ lờ mờ thấy được một mái tóc đen.

Chỉ liếc qua một cái, Cảnh Sắt đã dời mắt đi. Không tiện làm phiền người khác chơi game, cô quyết định lúc tính tiền sẽ hỏi đường sau. Chỉnh lại vài lọn tóc bị gió thổi rối, cô điềm tĩnh bước về phía kệ hàng.

Cậu trai tóc đỏ thật sự rất ồn. Không biết cậu ta lấy đâu ra lắm chuyện để nói như thế, cứ lải nhải không ngừng. Những tiếng la hét xen lẫn tiếng súng nổ “bùm bùm” từ điện thoại, một mình cậu ta cũng đủ làm cửa tiệm ầm ĩ lên.